Quân Xuân Giang
Cứ xem bài review bên dưới nhé, chỉ có điều là với mình thì mùi hương này cực kỳ đẹp. Cảm giác như cả Lucifer và Tổng lãnh thiên thần Michael đều xịt mùi này, và cả hai đều để lại một làn hương nồng cháy, đầy uy lực.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Cứ xem bài review bên dưới nhé, chỉ có điều là với mình thì mùi hương này cực kỳ đẹp. Cảm giác như cả Lucifer và Tổng lãnh thiên thần Michael đều xịt mùi này, và cả hai đều để lại một làn hương nồng cháy, đầy uy lực.
Tiếc quá vì em này đã bị ngừng sản xuất, nhưng may sao mình vẫn săn được một chai chiết ngay tại Brazil. Với mình, mùi hương này gợi nhớ đến phong cách của Polo Ralph Lauren những năm 80. Cực kỳ nam tính và hoàn toàn không có một chút nốt ngọt nào. Trong 30 phút đầu, mùi hương mang sắc xanh đậm đà của nhựa galbanum, sau đó dần chuyển sang tông da thuộc, gỗ, rêu và một chút mùi cao su. Đúng chất một mùi hương Chypre nam tính và tuyệt đẹp. Độ tỏa hương khá ổn, tùy vào số lần xịt mà em nó có thể nhanh chóng trở thành một "con quái vật".
Mùi hương này tỏa ra trên người mình rất ấn tượng với các nốt hương đất, gỗ, cay và thảo mộc, cảm giác hơi giống mùi thuốc Bắc nhưng dễ chịu hơn nhiều. Đây là kiểu mùi hương gây tranh cãi, người thì cực thích, kẻ lại cực ghét.
Tiếc là chai này đã bị ngừng sản xuất rồi. Thế nên... mình đã liều mua mù luôn!! Với mình thì đúng là yêu ngay từ lần ngửi đầu tiên. Mùi hương này đưa mình quay trở lại những năm 90. Nó giống như một sự "pha trộn" những vibe mùi hương của thời kỳ đó... được kết hợp lại với nhau và mang đến kết quả rất tuyệt vời. Mùi này sẽ khiến bạn nhớ đến những chai nước hoa khác... nhưng để mình xác định chính xác là chai nào thì thật sự hơi khó. Độ lưu hương trên da mình rất tốt, còn độ tỏa hương thì khá ấn tượng, vượt mức trung bình. Đúng là một viên ngọc quý bị ẩn giấu!! Cực kỳ yêu luôn. Về cơ bản, xét về các nốt hương... thì mô tả thế nào, mùi thực tế đúng là như vậy.
Khá độc đáo. Có cái khô khốc của tiêu, nhưng cũng có chút ẩm ướt từ sự u tối. Mùi hương mang cảm giác lạnh lẽo, nhưng như thể nó đã từng rất ấm áp. Khá cay nồng. Mùi hương này đúng như vẻ ngoài của chai nước hoa vậy. Nếu xét về dòng hương tối và mùi đất, mình thấy chai này dễ dùng hơn nhiều so với Encre Noir nguyên bản hay Narciso Rodriguez for Him. Cả hai chai kia đều cực kỳ ẩm ướt. EN giống như mùi đất ướt sũng mực, còn NR thì như làn nước lạnh lẽo, bất động trên sàn bê tông. EN là máu ma cà rồng, còn NR thì đúng nghĩa là hiện thân của sự trầm cảm. Noir Anthracite giống như một khối tháp đá obsidian cao lớn, uy nghiêm nằm bên cạnh một ngọn núi lửa đã ngủ yên từ lâu. Một mùi hương nam tính đầy quyết liệt. Chẳng có chút ngọt ngào hay sự nuông chiều nào ở đây cả. Hoặc là chấp nhận nó, hoặc là biến đi. Nó mang tất cả những nốt gỗ tối và khói mà Aventus có, nhưng lại hoàn toàn không có chút cam chanh hay vanilla nào. Một chút sắc xanh từ gừng và galbanum giúp những nốt gỗ cháy khô khốc trở nên có sức sống và mướt hơn một chút. Một mùi hương đầy gai góc. Rất đáng thử.
Thơm không? 5/10. Thú vị không? 7.5/10. Có lẽ đây là chai Tom Ford thú vị nhất mà tôi từng thử, nhưng chắc chắn không phải là chai dễ chịu nhất. Nốt hương chính: Isobutyl Quinoline (hay còn gọi là "da thuộc"), bột cacao, creosol, tiêu trừu tượng. Nói ngắn gọn thì: Mở đầu nổi bật với tông tiêu, sau đó là sự xuất hiện của IBQ ("da thuộc") với mùi xanh đắng kiểu cỏ dại, hòa quyện cùng bột cacao đậm đà, cảm giác như thuốc súng đen trộn với socola đen vậy. Sự kết hợp của các nốt bột khô và khói tro này chiếm lĩnh mùi hương, cho đến khi một tông mùi khói than (peaty) mượt mà, đậm đặc dần chiếm thế thượng phong. Đi sâu vào chi tiết nhé: Cái vị tiêu này chắc chắn không phải tiêu Tứ Xuyên hay loại tiêu nào trên đời cả: nó chỉ là một ý niệm trừu tượng về tiêu thôi, không có chi tiết thực tế nào ngoài một chút tông cay mát. Điều tiếp theo diễn ra cực kỳ thú vị: Isobutyl Quinoline (gọi tắt là IBQ) tung ra cú đòn mở màn với tông xanh đắng kiểu cỏ dại/kim loại; tiếp nối sau đó là một lớp bột khô màu socola —— kiểu như bạn định với tay lấy thuốc súng nhưng cuối cùng lại chạm vào bột cacao vậy. Kỳ lạ là, trên cái "chiến trường" khô khốc và cháy sạm này, trong vài giây tôi lại cảm nhận được sự kem mượt của Santal Blush, cùng một chút tông "thuốc lá" chua ngọt đặc trưng của nhà Tom Ford. Nhưng rồi chúng biến mất nhanh như một giấc mơ. Thứ còn lại là một mảng lớn của lớp bột khô, tối màu và khá phức tạp. Bạn có thể gọi nó là mùi "đất", mùi "bụi", tôi hiểu ý bạn, nhưng thực sự chẳng có gì mùi giống đất cả, nó chỉ mang lại cảm giác khô khốc như tro bụi thôi. Mùi hương cũng có thêm chút vị bùi của hạt, hòa cùng bột cacao đậm đặc đã nói ở trên; còn IBQ thì không còn nổi bật như một nốt hương riêng biệt nữa, nó chỉ đóng vai trò nhuộm mọi thứ thành một màu xanh đắng. Từ đống bột bụi bặm đó, một thứ gì đó mượt mà và đậm đặc len lỏi thoát ra: một tông mùi khói than (peaty), gỗ mượt mà, đặc quánh như nhựa đường, mùi y hệt như nốt cỏ hương bài cực nặng trong chai Fumidus của Profumum Roma. Đến lúc này thì tôi đã hiểu tại sao nó lại được gọi là "anthracite" (than đá) rồi.
Đây là một trong những mùi hương nam giới xuất sắc nhất từng được tạo ra. Mùi hương này có thể được mô tả như thế này: Hãy tưởng tượng bạn đang đốt một đống lửa lớn bằng củi trên nền đất – rồi lửa tàn dần, ngọn lửa tắt hẳn, mặt đất nguội lạnh và những đốm than cũng trở nên lạnh lẽo. Sau đó, một cơn mưa trút xuống, làm ướt đẫm lớp tro và đất, hòa quyện cùng rêu xanh và thảm thực vật xung quanh. Bạn tiến lại gần, bốc một nắm đất ẩm ướt ấy lên và hít một hơi thật sâu – đó chính là Noir Anthracite. Một làn gió nhẹ thổi qua kẽ tay khi bạn đang ngửi, mang lại cho mùi hương một cảm giác nhẹ nhàng và thoáng đãng đến bất ngờ. Thực tế mùi hương này phức tạp hơn thế nhiều, nhưng về cốt lõi, cảm giác mà nó mang lại chính là như vậy. Nó cũng gợi lên cảm giác như đang đứng trên một mỏm đá giữa dòng dung nham đang chảy – những nốt hương đất nóng bỏng mà hoàn toàn không hề có chút ngọt ngào nào. Có thể nói đây là mùi hương nam tính nhất trong vòng 5 năm trở lại đây, một sự pha trộn hoàn hảo giữa hơi hướng thập niên 70 với nét hiện đại và chất lượng vượt trội.
Mọi người còn nhớ việc Gucci từng khai tử Pour Homme I, Envy và Rush vì chúng bắt đầu bị xem là quá nam tính kiểu cũ và lỗi thời để tiếp tục bán dưới danh nghĩa nước hoa designer không? Và đây chính là một ví dụ điển hình thời hiện đại cho kịch bản tương tự.
Tôi đã nhầm lẫn khi so sánh chai này với Narciso Rodriguez for Him EDT, một mùi hương mang sắc thái tối, ẩm ướt của hoa violet và xạ hương. Trong khi đó, đây lại là một mùi hương trầm tối, khô ráo, đậm chất gỗ và gia vị cay. Anthracite không dành cho những chiếc mũi mới bắt đầu hay những ai yêu thích phong cách nước hoa đại trà thường thấy ở trung tâm thương mại. Chai này và Noir EDP thực sự là những kiệt tác nghệ thuật mùi hương. Tôi cảm thấy thật may mắn khi đã sưu tầm được những "viên ngọc quý" đã ngưng sản xuất này. Chỉ có Noir Extreme là chai duy nhất an toàn để mua mù.
Trời ơi, em này đỉnh thực sự luôn!! Hiếm có chai nước hoa nào của Tom Ford mà không làm tôi kinh ngạc, tôi đúng kiểu fan cuồng các dòng của hãng này luôn ấy. Mùi này có nốt tiêu, mùi đất, trầm tối và cực kỳ thú vị, tôi chưa từng ngửi thấy mùi nào giống thế này cả. Nó làm tôi liên tưởng đến mùi đất hơi ẩm một chút, nhưng lại có thêm một chút gì đó ngọt ngào. Một mùi hương thật quyến rũ, ngửi là ghiền luôn... EDIT: Tôi đã phải chốt ngay một chai full size vì không thể ngừng mê em này được. Mùi khô, khói, cay nồng vị tiêu, nhưng lại có chút ẩm ướt và đầy bí ẩn. Tiếc là hãng đã ngưng sản xuất em này, nhưng tôi tin là chai 100 ml của mình sẽ dùng được lâu lắm đây! Đây thực sự là một mùi hương "chân ái", nhưng buồn quá, mấy dòng tôi thích cứ hay bị ngưng sản xuất mãi thôi!