Steven Hoàng Tiến
Noir Anthracite mở đầu bằng một cú bùng nổ tươi mát của cam chanh đắng và gia vị, cảm giác rất sắc và rõ nét. Chỉ sau vài giây, nốt gỗ mun (ebony) trầm mặc, mượt mà, hơi ngọt và kem sẽ dần hiện lên từ tầng hương nền. Tôi thấy có khá nhiều hương thông xanh (chắc là cả bách xù nữa) ở đoạn đầu; sự kết hợp giữa nốt gỗ xanh sắc sảo, thơm nồng với tầng hương nền tối và u uất của gỗ và da thuộc thực sự rất ăn ý. Độ sắc của thông được cân bằng bởi các loại gia vị cay nồng – nhưng đừng lo, chúng không hề lấn át hay mang mùi kiểu thực phẩm đâu. Thay vào đó, các loại gia vị khô (đặc biệt là rất nhiều tiêu hồng) giúp nâng tầm cho cái mùi hương vốn dĩ đang khá u tối và sâu thẳm này. Gừng và tiêu thì nhẹ nhàng, không quá tách biệt với thân hương, nhưng khi mùi hương dần lan tỏa, tôi cảm nhận được một cái nóng ran len lỏi, không chỉ là mùi mà còn là cảm giác thực sự. Tổng thể, mùi hương này như một khối màu xám và nâu trầm mặc, với những đám mây bụi và tiêu bay lơ lửng trên những phiến đá xám dày và những thớ gỗ mượt mà, hơi ngọt. Đúng như cái tên, nó mang đậm hơi thở khoáng đạt, gợi lên mùi của đất sau mưa, mùi đá ướt, hay thậm chí là mùi than lạnh sau khi lửa tắt. Nếu so với Oud Minerale ra mắt cùng năm 2017, không khó để thấy sự liên kết giữa hai em này. Cả hai đều có chất khoáng đặc trưng, thậm chí tôi còn thấy cả nốt muối biển giống như trong Oud Minerale. Tuy nhiên, Noir Anthracite thiên về tầng hương nền nhiều hơn, với nốt gỗ mun gợi nhắc đến Ralph Lauren Purple Label. Nó cũng khiến tôi liên tưởng đến Acqua di Parma Colonia Ebano vì sự kết hợp giữa gỗ mun và gia vị cay, nhưng tôi thấy Noir Anthracite hoàn thiện và ít gây tranh cãi hơn (vì Ebano có chút ngọt kiểu gây khó chịu). Đây là một mùi hương cực kỳ nghiêm túc và nam tính, xuất hiện vào thời điểm mà nước hoa nam đang dần bị "nữ tính hóa". Nó né tránh hoàn toàn kiểu mùi da thuộc "túi xách mới" hay "kẹo trái cây" vốn đang tràn lan gần đây. Thay vào đó, tôi cảm nhận được một nốt da thuộc tối hơn, được tạo nên từ cypriol và gỗ bạch dương. Nếu so với Drakon của Carner Barcelona thì Drakon có phần thô và nặng nề hơn, thiếu đi sự tinh tế và những nốt khoáng đạt, thanh thoát như Noir Anthracite. Có một điều cực kỳ thú vị: nếu bạn "zoom" vào tầng hương nền của Creed Aventus, lược bỏ hết xạ hương, trái cây và các nốt ngọt, thì bạn sẽ thấy hình bóng của Noir Anthracite ở đó. Hãy tưởng tượng lấy cái nền khói của gỗ bạch dương và da thuộc của Aventus, làm đậm thêm nốt tiêu hồng và thêm vào đó là gỗ mun để tạo độ dày và chiều sâu – thế là bạn đã biến cái nền của Aventus thành một mùi hương độc lập hoàn chỉnh. Và đó chính là Noir Anthracite. Về độ lưu hương, em này ở mức ổn chứ không quá xuất sắc. Nó trụ được khoảng 1-2 tiếng trước khi chuyển sang mùi xạ hương tro bụi, và sẽ dịu lại sau khoảng 6 tiếng. Độ tỏa hương thì hơi đơn giản, chủ yếu là một làn mây khoáng đạt, nhẹ nhàng. Đây là kiểu mùi "yêu hoặc ghét" tùy vào gu của mỗi người. Với tôi, Noir Anthracite thuộc dòng đặc trưng của Tom Ford nhưng chất lượng lại có phần nhỉnh hơn cả dòng Private Blend đắt đỏ. Vì có nốt khói nên em này không phải kiểu dễ dùng hàng ngày. Nó hợp nhất cho những buổi tối, thời tiết lạnh, hoặc phong cách smart casual. Nó mang một vẻ gì đó rất Gothic, thậm chí là khắc khổ, kiểu như một vị hiệu trưởng thời Victoria vậy. Nếu bạn thích phong cách nam tính cổ điển của những năm 70-80 thì đây là chân ái. Tiếc là em này đã ngừng sản xuất, nên giá cả cũng biến động tùy lúc, nhưng nếu tìm được chai 100ml tầm 120 bảng thì vẫn là một kèo khá hời so với mặt bằng giá nước hoa designer cao cấp hiện nay.































