Tùng Chiến Dương
Thì đây, kết quả đây... Tôi chẳng thích nổi chút nào. Tôi có được một mẫu thử và cứ ngỡ là nó bị hỏng rồi, vì mùi nó kinh khủng quá. Thế là tôi đi tìm thêm một mẫu khác, thử lên giấy vẫn thấy hôi, thử lên da lại càng tệ hơn. Với tôi, nó cứ đại trà kiểu gì ấy, mà không phải kiểu đại trà dễ dùng, mà là kiểu đại trà cực kỳ tệ. Thật lạ là thấy nhiều người mê và tung hô em này lắm, nhưng nó lại làm mũi tôi khó chịu vì cái cảm giác buồn nôn rất kỳ quặc. Nó gợi nhắc tôi đến một thứ gì đó mà tôi cực ghét, dù không thể gọi tên chính xác là gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ thích nổi mùi này. Lớp hương cuối thì có khá hơn rõ rệt, nhưng cái nốt hương đầu tệ đến mức tôi không thể chịu đựng nổi để chờ đến lúc nó dịu đi. Tôi sẽ chẳng bao giờ xịt em này trừ khi muốn làm ai đó... vừa nôn mửa, vừa mất kiểm soát cả đại tiểu tiện cùng một lúc. Thật sự rất lạ, vì Noir Extreme vốn là một trong những mùi hương hẹn hò/phòng ngủ yêu thích nhất mọi thời đại của tôi. May mà tôi không mua chai chiết, chứ không thì chắc chắn nó sẽ nằm thẳng trong thùng rác, vì tôi sẽ chẳng bao giờ tặng một thứ có mùi tệ đến mức này cho kẻ thù của mình đâu. Thà cứ mua Noir Extreme, hoặc thậm chí là Spicebomb/Extreme còn hơn. Những em đó có cảm giác tương tự nhưng có thêm chút gia vị sắc sảo mà em này hoàn toàn thiếu mất, và chính điều đó đã làm nên sự khác biệt hoàn toàn.