Một phiên bản Habit Rouge đa diện và cay nồng. Nói ra điều này thật đau lòng với một người yêu Guerlain như tôi, nhưng sự thật là: tôi chưa bao giờ thấy "hợp rơ" với Habit Rouge cả. Tôi đang sở hữu bản Habit de Cuir 2011 cực mạnh, và trời ơi, nó như một trận lở tuyết vậy. Ngay khi vừa chạm vào da, nó bung tỏa một luồng chanh cực gắt, rồi xoáy sâu vào cái cảm giác quá nhiều hoa hồng, phấn và ngọt lịm như siro. Nó nặng đô ngay từ đầu, nhưng không phải kiểu vỗ về, bao bọc mà là kiểu gây ngộp thở. Tôi đã thử chế ngự nó qua các mùa, thử điều chỉnh liều lượng như một nhà giả kim điên cuồng, nhưng vẫn không ăn thua. Thậm chí chỉ một nhát xịt thôi cũng thấy quá đà. Dù đã thử qua nhiều lô khác nhau suốt nhiều năm, nó vẫn không dành cho tôi. (Trong khi đó, Shalimar lại là một phép màu thực sự trên da tôi.)
Thế nên, hãy tưởng tượng tôi đã ngạc nhiên thế nào khi người bán gửi nhầm cho tôi Tom Ford Noir EDP thay vì bản EDT. Phản ứng đầu tiên của tôi? Hối hận tức thì. Cái mở đầu ngọt kiểu phấn đó làm tôi thấy như đang gặp lại "bóng ma" Habit Rouge vậy. Nhưng linh tính bảo tôi hãy cho nó một cơ hội nữa—và thật may là tôi đã làm thế. Sau vài lần xịt, Noir EDP bắt đầu lộ diện theo những cách không ngờ tới. Nốt hương đầu là một "quả bom" gia vị không hề khoan nhượng: tiêu đen và nhục đậu khấu đấm thẳng vào khứu giác ngay khi vừa mở nắp, nhưng chúng lại được điểm xuyết bởi verbena chanh, lá violet thanh mát, một chút caraway, và thậm chí là cả nốt xạ hương civet đầy hoang dại. Lúc đầu nó khá hỗn loạn, hoang dã và có chút "nổi loạn". Nhưng rồi... nó biến chuyển.
Khi hương thơm dần lắng xuống, một trái tim hoa violet-orris mềm mại hiện ra, được làm dịu bởi hoa hồng, phong lữ và xô thơm. Những nốt này đóng vai trò như một bàn tay dẫn dắt, kết nối tầng hương đầu sắc sảo với tầng hương cuối nồng nàn, giàu có. Và ôi cái tầng hương cuối đó—một sự pha trộn sang trọng của benzoin, styrax, opoponax và vanilla, được neo giữ bởi patchouli trầm mặc và một chút xạ hương sạch sẽ. Thậm chí còn có cả một chút vetiver xám với vị bưởi thanh nhẹ, cảm nhận rõ hơn ở làn hương để lại thay vì trên da.
Chốt lại, Noir EDP có tất cả những gì mà Habit Rouge không có đối với tôi: đa diện, có cấu trúc, và đầy sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối. Nếu bạn thích những mùi hương cổ điển nhưng có sự biến tấu hiện đại—thì em này chắc chắn rất đáng thử.
8.5/10
P.s: Tôi cực kỳ thích cách các dòng nước hoa của Tom Ford luôn mượt mà và tinh tế đến kinh ngạc, bất kể nhà chế tác là ai. Cảm giác đây đúng là phong cách đặc trưng của nhà này.