Eric Kiên
Khi ngửi em này, tôi sẽ cảm nhận ngay được tông da thuộc và khói. Có cả một chút gia vị đi kèm nữa. Sau vài giây, một mùi hương chua nhẹ kiểu đinh hương sẽ xuất hiện. Ở giai đoạn này, nó làm tôi liên tưởng đến vibe của "Journey Man Amouage" hay "Black Bvlgari". Thật sự là cái mùi chua này làm tôi nhớ đến đinh hương cực kỳ. Bản thân tôi vốn ghét đinh hương nhưng trong chai này lại dùng rất ổn, không hề gây khó chịu chút nào, nên mọi người cứ yên tâm. Cái độ cay nồng này không gắt kiểu tiêu đâu, mà nó giống kiểu cay của hạt thì là hơn, có lẽ là do sự kết hợp giữa da thuộc, tuyết tùng, bạch đậu khấu và đinh hương tạo nên. Qua em này, tôi thấy nhà Marly có vẻ cực kỳ mê phong cách nước hoa Ả Rập, từ cách đặt tên cho đến mùi hương luôn, ngoại trừ hai em Herod và Pegasus ra. Tôi thấy em này mang đậm chất cổ điển kiểu Trung Đông. Sau một thời gian, cái độ cay kiểu hạt thì là sẽ nhạt dần đi. Rồi khoảng tầm 45 phút sau, mấy cái nốt khói với da thuộc nặng nề cũng bay mất, chỉ còn lại mùi hương ban đầu nhưng nhẹ nhàng hơn, không còn nồng mùi khói hay gia vị nữa. Độ tỏa hương thì đúng là "khủng khiếp" trong một tiếng đầu tiên, nhưng sau đó thì giảm hẳn, gọi là ở mức trung bình thôi. Còn về độ bám thì đừng lo, em nó vẫn trụ được rất lâu giống như mấy "con ngựa chiến" khác thôi.