Tôi thực sự không hiểu nổi tại sao mọi người lại ghét cái "siêu phẩm" này đến thế, để tôi giải thích tại sao tôi lại coi nó là một kiệt tác nhé. Thứ nhất, nguyên liệu cực kỳ chất lượng nên độ bám tỏa rất ổn. Thứ hai, các nốt hương làm tôi nhớ đến hai chai nước hoa yêu thích nhất của mình: một bên là sự kết hợp của các loại gia vị giống như Timbuktu và Dzongkha của nhà L'Artisan Perfumeur (cả hai đều đã ngừng sản xuất, tiếc thật đấy). Bên còn lại là cái chất nam tính mãnh liệt kiểu Jacomo de Jacomo – một chai designer từ những năm 70 mà tôi cực kỳ tôn sùng. Nó có nốt bạch đậu khấu đầy tính động vật, rất đặc trưng và mạnh mẽ, y hệt như ở đây.
So sánh giữa da và giấy thử thì thấy trên giấy, nốt bạch đậu khấu khói và đắng sẽ bay đi sau 1 tiếng, chỉ còn lại sự ngọt ngào của các gia vị phương Đông, kiểu như mùi nhựa cháy hay nhang trầm, và nó bám rất lâu sau 4 tiếng. Đây chính là lúc tôi nhớ đến mấy chai của nhà LAPs. Nhưng lạ lùng là trên da tôi thì lại ngược lại; nốt bạch đậu khấu cứ lưu lại mãi, còn các gia vị ngọt thì biến mất hoàn toàn. Về độ tỏa hương thì nó không lan tỏa quá rộng, sau 1 tiếng sẽ trở thành mùi hương sát da, nhưng do tôi chỉ xịt thử vài shot ngắn nên cũng khó nói chính xác.
Thú thật, với tôi thì chai này hơi thừa vì tôi đã có Jacomo de Jacomo với hiệu ứng tương tự mà giá chỉ bằng 1/6, dù giờ cũng khó tìm. Có vẻ như xu hướng mới đang làm mấy "chuyên gia" trẻ tuổi thấy khó chịu; họ cứ nghĩ nếu không có vanilla hay tonka thì là đồ bỏ đi, rồi làm như gặp phải chất độc phóng xạ không bằng. Tôi tự hỏi mấy bạn millennial này sẽ xịt gì khi lên 40, 50 tuổi, mà chắc tôi cũng chẳng còn sống để mà cười vào mặt họ đâu. Thôi, bớt lảm nhảm lại. Tóm lại, đây là một mùi hương đẹp, đẳng cấp, thanh lịch, hợp cho mùa thu, đông hoặc đầu xuân với hiệu năng tốt. Nó dành cho những người có khứu giác được đào tạo và gu thẩm mỹ tốt, chứ không phải kiểu chỉ có tiền để ném vào mấy thứ đắt đỏ để khoe mẽ. Thôi thì cứ lớn lên và đối mặt với nó đi. Đừng có bắt tôi phải xin lỗi, vì tôi không đời nào làm thế đâu.