Hồi xưa có rất nhiều mùi hương kiểu như thế này. Lúc đó tôi có dùng Francesco Smalto Pour Homme (được tặng), nên thấy việc so sánh hai em này khá thú vị. Cả hai đều mang cảm giác tự nhiên, mạnh mẽ với nốt oải hương và rêu sồi đậm nét, cũng chia sẻ khá nhiều nốt hương tương đồng. Điểm khác biệt chính là FSPH tập trung vào một vài nốt nhất định nên cảm giác hơi mất cân bằng (dù có người lại thích thế). Còn Montana làm rất tốt việc cân bằng các nốt hương, độ tỏa hương tốt và độ lưu hương cực kỳ ổn.
Tôi đồng ý là em này có thể "đỉnh" hơn cả Havana của Aramis, nhất là ở lớp hương cuối. Nó có sự hòa quyện giữa nét xanh mát, phong cách fougere (thiên về thảo mộc hơn là kiểu kem mịn), cùng chút cay nồng và rêu phong. Các nốt hương khác đóng vai trò bổ trợ, tạo nên một tổng thể đầy đặn và phong phú. Có thể coi đây là phiên bản xanh và thảo mộc của dòng Azzaro Pour Homme nguyên bản, nhưng Montana đậm đà hơn, nhiều gia vị và nhiều tầng hương hơn. Nó thực sự đại diện cho dòng nước hoa "quyền lực" của thập niên 80, và với tôi, đây là một thành tựu lớn trong giới nước hoa. Chỉ có nốt hương đầu là hơi gắt một chút, nên mọi người có thể xịt ít hơn bình thường để giữ sự tinh tế. Tôi có một chai sản xuất sau năm 1989, có vẻ nếu có sự thay đổi công thức thì họ đã làm rất tốt.
CẬP NHẬT: Tôi thực sự kinh ngạc trước chất lượng của chai này so với mức giá hiện tại. Có người sẽ thấy nó "quá nhiều tầng lớp", nhưng chính sự phức tạp đó lại khiến tôi thấy thú vị suốt nhiều giờ liền. Nó có sự kết hợp giữa oải hương/fougere kiểu xà phòng, chút cay, rêu, và cả hoa cỏ nữa; sự biến chuyển hương thơm cực kỳ năng động. Mở đầu có thể hơi sắc, nhưng khi nốt đó dịu đi thì mọi thứ sẽ cân bằng hơn. So với Havana thì Montana phức tạp hơn nhiều, Havana thiên về hướng phấn hơn (có cả thuốc lá nhưng không rõ mùi oải hương kiểu xà phòng), dù lúc đầu cả hai nghe có vẻ khá giống nhau. Em này cũng khó xếp vào một nhóm cụ thể nào vì nó hội tụ đủ các yếu tố của fougere, oriental, leather và chypre. Thứ duy nhất "thiếu" là nốt mùi động vật (cũng không có mùi gourmand, vì thời đó chưa phổ biến), điều này giúp nó tách biệt hẳn với các dòng nước hoa thập niên 80 khác vốn có nốt castoreum rất mạnh như Yatagan, KL Homme hay One Man Show. Độ lưu hương tuyệt vời, độ tỏa hương vừa vặn, ngoại trừ lúc mới xịt có thể gây choáng nhẹ cho người mới chơi.