Harry Đức
Mọi người có thấy Alice Cooper trông giống Marilyn Manson không? Kiểu như cái hình tượng "gã kỳ quặc mang tên phụ nữ, diễn những show kịch tính đến mức điên rồ" ấy. Gì cơ? Alice Cooper có trước á? Thì sao? Montana cũng có trước mà (trước tận 5 năm, mà trong giới nước hoa thì 5 năm là cả một kỷ nguyên đấy), nhưng điều đó chẳng ngăn được việc người ta cứ bảo nó giống Havana. Mình nghĩ là để tôn trọng, khi cần một chuẩn mực để so sánh, thì vị trí đó nên thuộc về người đi trước. Vậy nên không, nếu một chai nước hoa làm bạn nhớ đến chai khác, thì phải là Havana gợi nhắc về Montana, chứ không phải ngược lại. Chẳng hiểu sao, nhưng lần đầu ngửi thấy Montana ngày ấy, từ đầu tiên hiện lên trong đầu mình là "tỏa sáng". Theo kiểu một người trẻ đầy khát vọng, ai cũng muốn lại gần, nhưng đồng thời tất cả (bao gồm cả mình) đều thầm ghen tị. Có lẽ vì ở cái tuổi đó, họ đã đạt được những thứ mà người khác chẳng bao giờ chạm tới được. Thông minh nhưng không tỏ vẻ biết tuốt, quyến rũ nhưng không nịnh bợ, có học thức nhưng không xa cách, giàu có nhưng không khoe khoang, và hùng biện nhưng không rườm rà – tất cả hội tụ trong một con người. Ồ, và còn đẹp đến ngỡ ngàng nữa, như lớp kem phủ lên một chiếc bánh ngon lành vậy. Một vẻ đẹp rất riêng, không hề đại trà, giống như một gã tóc dài đeo kính râm gương, mặc áo khoác nhung đỏ rượu, lái xe Lancia và chẳng thèm quan tâm thiên hạ nghĩ gì về mình. Khi gã cười, gã tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời. Rồi mình và nó lạc mất nhau suốt 20 năm, trong cuộc hành trình không hồi kết để tìm kiếm một mùi hương độc bản – thứ mà mọi tín đồ nước hoa hay những kẻ "dị biệt" đều khao khát. Cho đến một ngày, vì không cưỡng lại được cái giá quá hời 15€ cho 125ml, mình thấy mình đang nhìn đầy hoài nghi vào cái hộp màu đỏ đặt trên bàn cà phê. "Mày là gì thế?" mình hỏi... "Chẳng lẽ mày không nhớ sao?" nó đáp... Câu trả lời đến ngay lập tức sau khi mình xịt lên cổ tay. "Tỏa sáng! Sao mình có thể quên được cơ chứ?" Thế là mình ngồi thẩn thờ cả buổi chiều, tự hỏi tại sao người ta cứ mải mê đi tìm kiếm thứ vốn dĩ đã ở ngay trước mắt bấy lâu nay. À, còn về cái sự "đẹp đến ngỡ ngàng" mà mình nói ở trên, không chỉ dành cho mùi hương đâu nhé. Mình biết mình là số ít nhưng mình thấy cái chai này thực sự cực phẩm! Nó như một tác phẩm nghệ thuật đương đại, cầm trên tay thấy sướng mà ngắm cũng thấy mê! Một chiếc vỏ bọc quá xứng tầm cho một trong những mùi hương độc đáo nhất từ trước đến nay.