Fiona Diệu Lâm
Mình thực sự không hề bị "hớp hồn" bởi Clive Christian No.1 for Men. Cái nhà này vốn nổi tiếng là cực kỳ xa xỉ và đắt đỏ nhất nhì thế giới. Nhìn cái vẻ ngoài thì đúng là đẳng cấp thật sự: chai pha lê Baccarat lấp lánh với viên kim cương 5 carat trên đỉnh, xứng đáng nhận giải FIFI 2006 về thiết kế. Một vẻ đẹp hoàng gia đúng nghĩa. Nhưng mà, thật đáng tiếc là cái thứ bên trong chai pha lê lộng lẫy đó lại là một trải nghiệm khứu giác cực kỳ trống rỗng. Cảm giác như một bữa tiệc xa hoa nhưng lại vắng bóng chủ nhân vậy. Nói công bằng thì mùi này không hề tệ, nhưng nó quá bình thường và độ lưu hương thì... thôi rồi. Trên da mình, nó chỉ trụ được tối đa là một tiếng đồng hồ. Với cái mức giá "trên trời" thế này, việc không đạt được kỳ vọng như quảng cáo là điều khó chấp nhận. Dù nhà Clive Christian khẳng định dùng nguyên liệu đắt đỏ nhất, nhưng mình thấy các nốt hương chẳng có gì đột phá hay đáng nhớ cả. Mở đầu là sự kết hợp của cam quýt và gia vị như chanh, cam Mandarin, bưởi, thảo quả... nhưng cảm giác nó cứ như một loại nước ngọt cam ấy, rồi tan biến chỉ sau vài giây. Đến tầng hương giữa với hoa hồng, linh lan, diên vĩ... thì đối với mình, nó chỉ là một mớ hỗn độn các loài hoa. Mùi hương cứ chới với rồi lịm dần trên da nhanh đến mức mình còn chưa kịp cảm nhận gì thêm. Thậm chí, mình còn chẳng kịp thấy tầng hương cuối với vanilla hay gỗ đàn hương đâu nữa. Da mình hiếm khi "nuốt" mùi nhanh như vậy, nhưng riêng với No.1 thì nó bị da mình nuốt chửng chỉ trong một nốt nhạc. Hy vọng là các dòng khác của nhà này sẽ "hào phóng" hơn. Chứ nếu cứ thế này thì đúng là phí tiền! CLIVE CHRISTIAN NO.1: 3 SAO (2 sao cho thiết kế, 1 sao cho mùi hương)