Tôi vừa làm đổ mất nửa mẫu thử vintage rồi, nên thôi thì tranh thủ review luôn vậy. Mở đầu là một sự kết hợp giữa hương xà phòng, aldehyde, cam chanh và ylang-ylang. Để dễ hình dung thì nếu Chanel có làm ra một thứ gì đó dành riêng cho giới hoàng gia, thì có lẽ nó sẽ có mùi tương tự thế này. Nó mang nét cổ điển, không phải kiểu nam tính, không phải kiểu "blue" hay Fougere, nhưng nếu một người đàn ông xịt mùi này, bạn sẽ biết ngay anh ta là một người cực kỳ khác biệt. Thú thật là tôi không nghĩ đàn ông nào có thể cân được mùi này, vì nó dễ bị cảm giác "mùi bà ngoại" như chính các thành phần của nó vậy.
Nếu bạn vừa nhâm nhi một ly Dom Perignon mà ý nghĩ tiếp theo hiện lên là: "Mình vừa bỏ ra 400 đô cho cái chai này đấy à?" thì đây không dành cho bạn đâu. Nguyên liệu thì cực kỳ cao cấp, nhưng chúng được kết hợp theo một cách rất tinh tế. Trước khi chuyển sang tầng hương giữa, nó sẽ hơi thiên về hướng thảo mộc và cay nhẹ nhưng không hề làm mất đi cảm giác sạch sẽ của hương xà phòng. Sau đó, bạn sẽ thấy sự xuất hiện mạnh mẽ của diên vĩ, đàn hương, hoa heliotrope và một chút hoa hồng. Ngay sau đó, hổ phách bắt đầu trỗi dậy, và nó thực sự tuyệt mỹ. Đến giai đoạn này, cái chất "đắt tiền" của nó mới thực sự bộc lộ hoàn toàn. Có một thứ gì đó ở dòng hổ phách hoa luôn toát lên vẻ sang trọng (kiểu như Xerjoff 1888 ấy), và đây là một sự kết hợp cực kỳ cân bằng giữa hương hoa, aldehyde và hổ phách trên nền gỗ.
Về giá cả, bạn có thể dễ dàng tìm thấy em này trong tầm 200-300 đô, và so với rất nhiều chai nước hoa xa xỉ khác trên thị trường, mức giá này là hợp lý nếu bạn mua bản vintage. Tôi khuyên là đừng nên phí công tìm mấy bản mới, vì chúng đã bị cắt giảm chi phí dưới thời L'Oreal rồi.