Trời ơi bực thật sự! Mình vừa viết xong cả một câu chuyện dài thì cái app mạng trên điện thoại tự sập, thế là mất sạch. Mà thôi, chắc cũng là cái số, haha. Tóm tắt lại là hồi đó mình ở Vegas, ghé qua boutique của Guerlain, xịt thử tầm 6 mùi lên tay rồi lỡ va vào lưới tình với một mùi nào đó. Mình cứ ngỡ là mình biết mình thích mùi gì rồi, ai dè mua nhầm ngay cái chai "thảm họa" nhất mình từng xịt. Nói thật là mình chưa đủ "đàn ông" hay đủ trình độ để chịu nổi cái mùi kiểu mồ hôi, khai khai, rồi còn nồng nặc mùi phân của em Derby đó. Hóa ra cái mùi khiến mình mê mẩn lại là Heritage. Ngặt nỗi lúc đó họ chỉ có bản tester của Heritage EDT chứ không có EDP. May mà chị nhân viên dễ thương cho mình đổi sang giá trị tương đương, thế là mình chốt luôn 2 chai Heritage. Nhưng mình lại mắc sai lầm là chọn ngay bản EDP mà không thèm ngửi thử, cứ nghĩ là nó sẽ giống EDT nhưng lưu hương lâu hơn thôi. Và rồi, mình lại một lần nữa nhận ra đời không như là mơ...
Đừng hiểu lầm nhé, mình vẫn thích bản EDP, nhưng nó đậm đặc và sâu hơn hẳn. Cái mình cực kỳ mê ở bản EDT là sự hòa quyện hoàn hảo giữa chút ngọt ngào, chút cay nồng của quế, thêm chút hương hoa nhẹ nhàng nhưng tất cả đều cực kỳ cân bằng, và kết thúc bằng một nốt da thuộc cực kỳ tinh tế và mềm mại. Ở độ tuổi ngoài 30, mình thấy bản EDT dễ dùng và hợp gu mình hơn. Bản EDP vẫn rất tuyệt, nhưng vì nó có độ sâu hơn nên cảm giác sẽ "trưởng thành" hơn, chỉ có thể nói thế thôi. Theo cảm nhận của mình thì bản EDP có vẻ ít nốt da thuộc hơn ở giai đoạn cuối, thay vào đó là nhiều quế hơn, thêm chút xạ hương, chút hương hoa và nền gỗ đậm hơn.
Nói chung là hơi dài dòng, mình sẽ giữ lại một chai EDP, còn một chai nguyên seal nữa, nếu ai muốn đổi lấy bản EDT thì nhắn mình nhé... Cheers!