Định kiến ban đầu của tôi về "Guerlain" hay "Heritage" là cực kỳ sang chảnh. Tôi rất muốn thích nó, hy vọng sẽ là một mùi ấm áp, cay nồng cho mùa đông mà không bị quá ngọt.
Lần đầu xịt, tôi thấy mùi sáp ấm giống như hổ phách kiểu cổ điển. Có chút hoa cỏ, thảo mộc và cả cảm giác tươi mát kiểu long não nữa. Rất nhiều tầng hương, một mùi hương ấm áp, truyền thống và cực kỳ đẳng cấp.
Lần thứ hai dùng, khi nhìn kỹ lại các nốt hương: Có Patchouli nằm cạnh mùi sáp. Tôi cảm nhận được tiêu và gỗ. Tiếc là hoa oải hương không thực sự nổi bật, mấy nốt hoa khác cũng vậy, dù chúng có xuất hiện khá nhiều. Sau một lúc thì chẳng có gì thực sự gây ấn tượng mạnh với tôi cả. Một mùi hương ấm áp, truyền thống, kiểu quý ông nhưng hơi thiếu cá tính cho mùa đông. Mùi hương cuối khá dễ chịu nhưng khó gọi tên chính xác. Nói chung là ổn, có thể dùng được nhưng chưa cần phải mua ngay. Tôi nghĩ mình cần thử thêm lần nữa.
Lần thứ ba: Lần này tôi xịt đậm tay hơn. Đáng lẽ tôi nên làm thế ngay từ đầu. Heritage bao trùm lấy tôi như một bản giao hưởng hùng tráng, vừa nam tính, vừa ấm áp nhưng vẫn có nét tươi mát. Mùi này tỏa trong không khí còn thơm hơn là xịt lên cổ tay, và cần phải xịt nhiều hơn một chút thì hương mới bung tỏa hết được. Có cái gì đó rất cuốn hút kiểu long não, một chút mùi động vật, đủ loại hoa và gia vị... Patchouli có lẽ là nốt hương đất, hơi ngọt một chút nằm ở trung tâm.
Đúng là một mùi hương cổ điển đầy nam tính. Dành cho những quý ông lớn tuổi nhưng vẫn còn rất phong độ. Đây là mùi hương của một người chú từng đi biển thời trẻ, với làn da mặt dày và hơi sạm đi vì gió biển và thuốc lá. Chú ấy đến chơi nhà vào dịp Giáng sinh, luôn chải chuốt gọn gàng, tóc vuốt ngược, bộ suit tuy cũ nhưng là đồ may đo và vẫn cực kỳ vừa vặn. Chú ấy có súng trong căn nhà trên đồi, và thầm nhiên bạn sẽ ước gì chú ấy là bố mình, nếu như chú ấy không quá đáng sợ.