Phong Quốc Sử
More Bel Air. Ha! Nghe cái tên này, tôi cứ ngỡ mình sẽ được đắm chìm vào bóng tối của tâm hồn, một chút gì đó dày vò, kiểu như 'Les Fleurs du mal'... nhưng hóa ra đây lại là một mùi hương thanh lịch, và ít nhất thì nó cũng có điểm cộng là không bị đặt tên kiểu 'Noir' hay 'Black' (phù!). Nó giống như một bộ suit ba mảnh làm từ patchouli vậy. Mở đầu là sự kết hợp giữa cumin và quả bách xù cực kỳ ngon lành, nhưng tiếc là trên da lại bay mùi nhanh quá. Ngay sau đó là lớp patchouli được mài giũa rất mượt mà (nói thẳng ra là cực hợp để đi làm văn phòng luôn!), đi kèm với 'chiếc áo vest' cổ điển từ tiêu và nhang trầm, và cuối cùng là nốt hương cuối dần chuyển sang tông hổ phách - da thuộc. Sự biến chuyển của mùi hương này phụ thuộc rất nhiều vào việc bạn xịt ở đâu, điều này cực kỳ quan trọng. Tôi khuyên mọi người nên xịt lên quần áo để giữ được những nốt hương đầu tuyệt vời nhất trong thời gian lâu nhất có thể. Baudelaire và các tác giả của văn học suy đồi Pháp cuối thế kỷ 19 luôn là thần tượng của tôi. Những khoái lạc cấm đoán, sự trụy lạc, chủ nghĩa Satan hay những thứ gây ảo giác đi kèm với chất thơ không thể sánh kịp... đó mới là đỉnh cao mà tôi kỳ vọng (đáng tiếc là không phải ở đây). Tôi không khỏi cảm thấy hơi thất vọng trước sự tán dương dành cho chai này. Tôi vẫn đang mòn mỏi đợi chờ một mùi hương mang tên 'Lautréamont', 'Huysmans', 'd'Aurevilly' hay 'L'Isle-Adam' đây!