Châu Lê Thị Ngô
Sau khi trải nghiệm Bottega Veneta và Lutens’ Daim Blond, tôi muốn tìm hiểu thêm về các dòng nước hoa da thuộc. Tôi có hỏi chị nhân viên tư vấn xem nên thử mùi nào, và chị ấy cực kỳ tâm lý khi tặng tôi 3 mẫu thử của Baudelaire. Mắt tôi sáng rực lên luôn, vì cái kiểu người mê sách như tôi là "dính" ngay lập tức. Lúc mới xịt, tông khói làm tôi hơi bị ám ảnh, mấy phút đầu chỉ thấy mỗi mùi nhang thôi. Thú thật là lúc đó tôi chẳng thích thú gì lắm. Nhưng ngay khi tôi định đi tắm cho rũ bỏ cái mùi đó thì một nốt hương xanh mướt, kiểu đất ẩm và cay nồng nhẹ nhàng xuất hiện, được bao bọc trong một thứ gì đó giống hổ phách, mềm mại đến bất ngờ và lưu hương cả ngày luôn. Mùi hương dần trở nên dịu dàng và đầy cảm xúc theo một cách rất điềm đạm, khiến tôi quên sạch cái sự nồng gắt lúc ban đầu. Độ lưu hương cực lâu nhưng độ tỏa hương thì thấp (nhưng tôi không ngại, tôi thích kiểu mùi hương thoang thoảng trên da hơn). Có lẽ đây là mùi hợp cho mùa đông hơn, nhưng tôi thấy dùng vào cuối tháng 7 này vẫn ổn, không bị nặng nề hay khó chịu. Tôi không dám nói là unisex, nó thiên nam tính hơn nhưng vì mùi quá đỉnh nên tôi cũng chẳng quan tâm. Giờ thì, Byredo ơi, tôi muốn một mùi hương kiểu Borges. Một mùi hương dùng các hợp chất hương liệu để tái hiện lại hình ảnh của những mê cung và những con hổ xanh. Tôi không biết làm thế nào, nhưng các bạn chắc chắn sẽ làm được thôi.