Người dùng ẩn danh
Bijan Men đúng là một huyền thoại. Tôi vừa mới săn được chai 50ml phiên bản cũ (do Bijan Fragrances sản xuất chứ không phải Five Star) - nghe nói bản 50ml này không còn được sản xuất nữa. Thiết kế cực kỳ đẳng cấp, từ cái hộp kiểu origami cho đến thân chai đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, thậm chí còn được lưu giữ tại Viện Smithsonian. Tiện thể nói luôn, cửa hàng Bijan trên phố Rodeo Drive còn có một chiếc đèn chùm được làm từ hơn một ngàn chiếc chai biểu tượng này đấy. Bijan Men rõ ràng là một sản phẩm mang đậm hơi thở của thời đại. Nó ra đời vào thập niên cuối của Chiến tranh Lạnh, cái thời mà sự giàu sang tột bậc luôn là chủ đề nóng hổi trên truyền thông, khi các chương trình truyền hình bị thống trị bởi những giấc mộng tư bản xa hoa. Khi đó, cái tên Bijan - nhà thiết kế gốc Iran - đã tạo nên một cơn sốt với cửa hàng màu vàng rực rỡ trên phố Rodeo Drive cùng dàn siêu xe đậu ngay trước cửa. Đúng chất "Giấc mơ Mỹ"! Tôi nhớ hồi năm 1984 lần đầu dùng thử Bijan Men thì không thích lắm vì thấy nó quá "ồn ào" - lúc đó tôi mới 16 tuổi và chỉ mê sự thanh lịch tinh tế của Eau Sauvage Extrème hay Antaeus. Nhưng khi dùng lại vào lúc này, tôi phải thừa nhận nó mang lại cảm giác cực kỳ sang trọng. Mùi hương là một sự kết hợp đa tầng, phức tạp, khó mà tách bạch từng nốt hương riêng biệt, nhưng tôi thấy rõ nhất là mùi sáp ong. Nó là sự pha trộn của đủ thứ: một chút cam chanh, một chút cay nồng, một chút hoa cỏ, gỗ và cả nhựa cây nữa. Rất lạ nhưng lại cực kỳ cuốn. Nói chung, tôi rất vui vì đã tìm lại được Bijan Men. Nó không giống bất kỳ thứ gì hiện nay, vừa đẳng cấp vừa đầy bí ẩn. Chất lượng và độ bám tỏa cũng cực kỳ ấn tượng.