Gà hầm cacciatore! Tôi tìm ra rồi, nốt hương đầu của chai này mùi y hệt món gà hầm đó luôn. Tôi có một mẫu thử 2ml, vừa xịt lên là thấy có gì đó quen quen, kiểu như đã ngửi thấy ở đâu rồi, cảm giác hoài niệm cực kỳ, cứ thấy nó gợi nhớ cái gì đó mà không sao gọi tên chính xác được. Nó có vị ngọt, hơi chua chua kiểu giấm, lại thêm chút cay nồng; còn vanilla, gỗ tuyết tùng và đậu tonka thì ẩn hiện ở phía sau, đợi đến lúc hương cuối mới bung tỏa, mà theo tôi thì cái đoạn dry down này đỉnh thực sự. Tôi không thấy mùi brandy hay cồn đâu cả, cũng chẳng thấy rõ mùi cam, dù tôi nghĩ hai thứ này góp phần tạo nên cái mùi chua ngọt cay nồng ở nốt đầu.
Đoạn hương cuối cực kỳ xuất sắc, rất mượt, sự kết hợp giữa vanilla ấm áp, đậu tonka và gỗ tuyết tùng cực kỳ hài hòa. Lúc này tôi bắt đầu thấy nó giống một mùi hương designer nào đó. Tôi có một chai La Dolce Vita, bản clone của Dolce and Gabbana pour homme (1994), và nó làm tôi nhớ đến mùi đó. Tôi vừa check qua các nốt hương thì thấy cực kỳ giống: cam, cam bergamot, oải hương, xô thơm, rồi đến gỗ tuyết tùng và đậu tonka ở cuối... Sunshine chắc chắn là có nét tương đồng, nhưng theo tôi thì nó hay hơn và độc đáo hơn một chút. Đây có lẽ là mùi hương gần với phong cách designer nhất mà tôi từng thử từ nhà Amouage. Nếu bạn đang tìm hiểu nhà này mà chưa biết nhiều về niche hoặc ngại thử mấy mùi "khó nhằn" của Amouage thì đây là một lựa chọn khá an toàn. Và tất nhiên, chất lượng của Amouage thì luôn ở đẳng cấp cao nhất rồi.
Quay lại vụ món gà hầm nhé. Khi nốt đầu vẫn còn vương nhẹ trên áo và cái mùi khó gọi tên đó vẫn cứ quanh quẩn trong đầu, tôi xịt thử lên tay để thu hẹp phạm vi, và chắc chắn nó là một món ăn, kiểu như món mẹ tôi hay nấu ngày xưa ấy. Lúc đầu tôi cứ nghĩ là sốt cà chua hay món gì đó của Ý, rồi bùm, tôi nhận ra ngay: chính là gà hầm cacciatore! Cái mùi sốt cà chua chua ngọt với hành tây và thịt gà ninh trong đó, giờ tôi như ngửi thấy cả món ăn hiện ra trước mắt luôn. Cộng 1 điểm cho hành trình khứu giác mà nốt hương đầu này mang lại nhé.