Người dùng ẩn danh
Mình đã rất mong chờ em này của nhà Xerjoff, nhưng ngay từ lần ngửi đầu tiên, mình đã thấy mùi hương quá ngọt và không hề thích. Đáng tiếc là với mình, chai này chẳng ra chút mùi gỗ nào cả. Chấm điểm: 6/10.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mình đã rất mong chờ em này của nhà Xerjoff, nhưng ngay từ lần ngửi đầu tiên, mình đã thấy mùi hương quá ngọt và không hề thích. Đáng tiếc là với mình, chai này chẳng ra chút mùi gỗ nào cả. Chấm điểm: 6/10.
Mới thử có một lần thôi nhưng Richwood đúng là một cực phẩm cực kỳ sang trọng, tinh tế và trực diện từ nhà Xerjoff. Mở đầu là hương cam chanh và hoa hồng rất dễ chịu, tầm một tiếng sau thì mấy mùi này dịu xuống, nhường chỗ cho hương gỗ đàn hương béo ngậy, đậm đà, làm mình nhớ đến cái mùi gỗ đàn hương của tầm 15-20 năm trước ấy. Nó đi kèm với một chút hoắc hương kiểu "dirty" chiếm sóng suốt từ đầu đến cuối, hòa quyện cùng chút vanilla và labdanum. Nếu họ cho thêm gỗ đàn hương và bớt hoắc hương lại một chút thì chắc chắn là 10/10 luôn rồi, nhưng dù sao thì mình cũng mê hoắc hương lắm. Có mùi gỗ đàn hương Mysore thật, nhưng nó khá nhẹ và chắc là được mix cùng các loại gỗ khác để tạo ra hiệu ứng đó, mà nói chung là làm rất tốt. Các tầng hương trên perfumista mô tả cực kỳ chuẩn từ nốt đầu đến nốt cuối, mình có thể dễ dàng cảm nhận được hết các nốt hương này trong Richwood. Mình xịt lượng vừa phải thì độ lưu hương trên da tầm 7 tiếng, còn trên quần áo thì trụ được vài ngày. Độ tỏa hương cũng ổn, tầm vài mét, lúc nào cũng tạo cảm giác như có một lớp hào quang bao quanh mình vậy, cực hợp cho mấy dịp trang trọng. Với chai 100ml giá khoảng 500 bảng Anh thì mình thấy hoàn toàn xứng đáng, vì có mấy chai Roja Dove 50ml cũng tầm giá này rồi. Đây chắc chắn là mùi gỗ đàn hương đỉnh nhất mà mình biết hiện tại. 9/10. Edit: Sau khi thử qua Chanel Coromandel EDP, mình thấy Richwood có vẻ không xứng với cái giá đó lắm vì hai mùi này giống nhau kinh khủng, dù các tầng hương có khác nhau. Điểm khác biệt duy nhất là Richwood sẽ thiên về hướng hoắc hương ở giai đoạn cuối, còn Coromandel thì giữ được độ nhẹ nhàng và béo ngậy hơn, thậm chí mình dám nói là Coromandel còn đỉnh hơn cả Richwood nữa.
Cuối cùng thì tôi cũng quyết định "xuống tiền" cho một chai 100ml vào ngày hôm nay. Giá bán lẻ là 625 USD, nhưng vì là khách quen của Parfums de France ở Tysons Corner, Virginia nên tôi đã được giảm xuống còn 300 USD. Tính ra còn rẻ hơn cả chai 50ml giá 415 USD! Thật sự là quá hời, nếu không mua "món quà từ trời cao" này thì đúng là ngốc. Sự kết hợp giữa các nốt hương cam chanh ở tầng hương đầu cùng với nền gỗ Mysore thực sự là đỉnh cao, không đối thủ. Đây là một cực phẩm từ nhà Xerjoff và bản thân tôi cũng đang sở hữu vài chai rồi. Dù mức giá khá cao, nhưng nếu bạn có cơ hội tìm được mẫu thử, hãy cứ mạnh dạn tự thưởng cho bản thân nhé.
Một trong những mùi hương gỗ đàn hương xuất sắc nhất trên thị trường hiện nay. Mùi hương mượt mà, béo ngậy và cực kỳ cuốn hút. Liệu mức giá này có xứng đáng không? Nếu bạn dư dả về tài chính thì câu trả lời là có. Độ tỏa và độ lưu hương đều tốt, tuy nhiên mùi hương sẽ nhanh chóng trở thành mùi sát da sớm hơn bạn mong đợi. Nốt hương gỗ đàn hương không quá nổi bật ngay từ đầu mà sẽ hiện rõ hơn ở giai đoạn cuối (dry down).
Mình quắn quéo với mùi hương này luôn. Lẽ ra đây mới là chai mình nên rước về thay vì Uden. Thất vọng tràn trề với Uden mọi người ạ, ngửi y hệt một bản nâng cấp sang xịn hơn của Desire Red nhà Dunhill thôi. Bác nào muốn rước em Uden của mình về thì hú nhé, fullbox hộp đựng đầy đủ luôn. Chai mới tinh vừa mua xong, dung tích còn khoảng 99%. Giờ trong bộ sưu tập lại đang thèm thuồng Richwood với Shunkoin quá cơ.
Sang trọng! Một mùi hương vừa tinh tế vừa đẳng cấp. Có thể dùng cho mọi dịp, nhưng với mình thì đi làm hoặc các sự kiện trang trọng sẽ hợp hơn. Theo cảm nhận của mình thì đây không phải là một mùi hương kiểu casual. Mùi oud nhẹ nhàng hòa quyện cùng gỗ đàn hương và hoa hồng là chủ đạo. Độ tỏa hương nhẹ nhàng.
Mình thấy mệt mỏi và lạc lõng quá... Dù có sống hàng trăm năm, cuối cùng ta cũng nhận ra mình vẫn thật nhỏ bé trước sự thật của cuộc đời. Liệu vẻ đẹp có thể tồn tại trong sự khắc nghiệt đến thế này không? Đó là những gì ông Rich thầm thì trong im lặng. Ông ấy đứng đó, tay cầm mảnh gỗ đàn hương Mysore quý hiếm, lặng lẽ như một nhân vật bước ra từ tiểu thuyết. Để giải phóng linh hồn của gỗ, ông đã quyết định phá hủy nó. Khi những nhát chém giáng xuống, hương đàn hương ngào ngạt tỏa ra khắp không gian, như tiếng lòng của những linh hồn bị kìm nén bấy lâu. Mảnh gỗ không còn nữa, nhưng nó đã hóa thân thành một cây Cello tuyệt mỹ trong tay Stjepan Hauser, sẵn sàng cho bản nhạc 'Song from a Secret Garden'. Với mình, Richwood không chỉ đơn thuần là về các tầng hương hay hiệu năng. Nó giống như một trạng thái cảm xúc, một trải nghiệm nghệ thuật mà mình luôn tìm đến mỗi khi cuộc đời đầy rẫy những giông bão và khó khăn.
Xerjoff Richwood mở đầu bằng hương cam bergamot, bưởi và quýt, sau đó là sự xuất hiện của gỗ đàn hương béo ngậy, hòa quyện cùng hoa hồng, diên vĩ và một chút quả mọng đen. Tiếp đến là sự góp mặt của hoắc hương mang tông khói, cay nồng và hơi hướng rượu mạnh. Chính sự kết hợp giữa gỗ đàn hương, hoa hồng, diên vĩ và hoắc hương này là linh hồn của Richwood, kéo dài cho đến khi hổ phách labdanum và vanilla xuất hiện ở nốt hương cuối. Richwood mang lại một trải nghiệm cực kỳ sang trọng, nuông chiều khứu giác và đầy tinh tế. Đây thực sự là một tác phẩm nghệ thuật với độ lưu hương cực đỉnh (mình xịt một phát mà bám dai dẳng tận 14-16 tiếng luôn), độ tỏa hương tốt trong khoảng 4-6 tiếng đầu và độ lưu lại trong không khí ở mức vừa phải. Lưu ý nhỏ là đánh giá này của mình dựa trên chai phiên bản hộp giấy cũ nhé. Toàn bộ dòng 17/17 stone label đã được thay đổi công thức khi họ chuyển sang phiên bản hộp da sang chảnh hơn. Nhưng mình e là mùi hương mới không xứng tầm với cái hộp da đó đâu. Cá nhân mình thấy mùi ở bản hộp giấy cũ vẫn đỉnh hơn nhiều. Về giá cả, hồi tháng 4/2014 mình có mua cả DamaRose, Irisss và Homme cùng với chai Richwood này, lúc đó dù giá cao cho bản hộp giấy cao kều nhưng mình vẫn thấy rất đáng tiền. Nói vậy thôi chứ mình sẽ không bao giờ bỏ ra gần 500 bảng cho mấy bản công thức mới trong hộp da đâu, tiếc là cả dòng 17/17 stone label đều bị như vậy. Còn nếu so với HDP Ambre 114 thì ngoài vài nốt hương chung ra, hai em này chẳng có điểm nào giống nhau cả, mùi hoàn toàn khác biệt (mình có cả hai chai luôn). Và nhắc lại là mình đang nói về bản hộp giấy cũ nhé.
Từng thử qua đủ loại nước hoa có nốt Gỗ Đàn Hương (hoặc cái gọi là Gỗ Đàn Hương), tôi cứ đinh ninh là cái mùi này không dành cho mình. Đọc mấy cái review trước đó lại càng làm tôi chắc chắn hơn... cho đến tận thứ Năm tuần trước. Ghé qua cửa hàng gần nhà, chủ tiệm bảo họ vừa về cả Kobe và Richwood. Tôi thử cả hai, mỗi bên một tay. Riêng với Richwood, nốt hương đầu đối với tôi chỉ có thể gói gọn trong một từ: kinh khủng. Nó làm tôi nhớ đến Roja Dove "Danger" và Guerlain "Heritage", mà cả hai cái đó tôi đều không thích, cũng chẳng hợp với da tôi. Nhưng rồi điều kỳ diệu đã xảy ra. Cái mùi nồng nặc kiểu "Danger" đó dịu xuống, nhường chỗ cho hương hoắc hương và hoa hồng sâu lắng nhưng vẫn rất tươi mới (tôi không thấy mùi quả lý chua đen đâu cả), cảm giác hơi giống Chypre Palatin. Càng về sau, mùi hương càng biến chuyển, và cuối cùng tôi cũng chạm được đến sự kết hợp giữa Gỗ Đàn Hương, Hoắc Hương và Vanilla. Độ lưu hương thì ĐỈNH của chóp. Cái nốt đầu khó chịu đó chỉ kéo dài tầm 15 phút, tầng hương giữa trụ được 2-4 tiếng, còn tầng hương cuối thì bám tận 10 tiếng luôn. Hiếm khi tôi tìm được chai nước hoa nào mà lại mê cái tầng hương cuối đến thế (ngoại trừ Caligna). Dù giá hơi chát so với cộng đồng, nhưng đây chắc chắn là một trong những mùi Gỗ Đàn Hương xuất sắc nhất hiện nay. Nếu không thành vấn đề về tiền bạc thì cứ múc ngay đi. Còn nếu thấy hơi "đau ví" thì tôi khuyên thật lòng là nên mua chiết (decant) để dùng thử... Cái mùi này thực sự QUÁ ĐÃ.
Lần này mình chốt chuẩn luôn. Ban đầu mình chỉ đặt mẫu thử thôi, xong là mê mẩn luôn, cứ phân vân mãi. Sau mấy tháng thì cuối cùng cũng quyết định mua hẳn chai lớn (trời ơi, cái giá nó chát thật sự!). Hàng về được hai ngày rồi. Lúc khui hộp, mình có mời một 'chuyên gia hoài nghi' tại gia là anh kỹ sư cực kỳ lý trí ngửi thử. Anh ấy tuy có chịu đựng cái sở thích sưu tầm nước hoa của mình nhưng cũng rất thấu hiểu; kiểu như cách anh ấy đối xử với mấy cây đàn guitar vậy, anh ấy biết ai cũng có đam mê riêng. (Nói thêm chút là anh ấy thực tế đến mức chỉ ước có loại thức ăn dạng viên cho người thôi, để khỏi phải nghĩ xem ăn gì cho đủ chất, cứ thế mà nạp là xong. Đúng kiểu người thực tế cực độ luôn). Mình xịt lên mặt trong cánh tay rồi đưa ngay cho anh ấy ngửi. Thế mà mặt anh ấy sáng bừng lên luôn! Suốt cả ngày hôm đó, mỗi lần mình đưa tay ra cho anh ấy ngửi thêm - vì Richwood kể một câu chuyện rất dài và đẹp - thì anh ấy chẳng thấy chán tí nào. Mình đã lường trước được phản ứng này rồi nhưng vẫn thấy cực kỳ mãn nguyện; với anh ấy, đây đúng là một sự khám phá không ngừng. Mỗi lần ngửi thấy mùi hương này, mắt anh ấy lại mở to, cảm giác như đang vẫy đuôi vì thích ấy. Hôm qua mình bảo: "Em nghĩ anh nên có chai này." Và thay vì nói "Thôi" hay "Tại sao?", anh ấy chỉ đáp: "Cảm ơn em." Richwood đúng như những gì mọi người đã khen trong các bài review trước: "phức hợp và tuyệt vời", "ngoạn mục và phi thường", thậm chí là "một giấc mơ kem mịn màng và đầy quyến rũ". Nhưng trên hết, nó cực kỳ thanh lịch. Mùi này nam hay nữ dùng đều thấy thần thánh. Mình chẳng quan tâm là anh ấy xịt hay mình xịt, miễn là mình được ở gần mùi hương này thường xuyên là được. Mình cứ mải suy nghĩ xem nhân vật nổi tiếng nào sẽ hợp với mùi này. Sau một hồi lâu thì mình nghĩ đến John of Gaunt (1340 - 1399). Richwood mang một phong thái quý tộc, sức hút mãnh liệt và đầy sử thi. (Sau đó mình còn nghĩ thêm là cả Lord Asriel trong bộ "His Dark Materials" nữa, kiểu như mùi hương khiến người ta phải nhớ mãi không thôi. Đây chính là cách để khiến một phù thủy quyền năng phải đổ gục ấy, chưa nói đến bà Coulter). Gần đây, anh ấy còn nói: "Anh cũng khá là thích mùi này đấy" – trong khi chính anh ấy đang xịt nó. Với một người như anh ấy thì đây đúng là một bước tiến cực lớn luôn.