Chai này cực kỳ thông minh và dễ đánh lừa luôn. Lúc đầu mình bị lừa, thấy thất vọng vì tưởng nó chỉ là một mùi vanilla kem béo ngậy kiểu thập niên 90 lỗi thời, có chút gỗ đàn hương ấm áp, dù là được làm tinh tế và nhẹ nhàng hơn mấy dòng drugstore cũ kỹ. Nghĩ vậy nên mình thấy cái tên nghe cứ như kiểu quảng cáo lố, rỗng tuếch ấy.
Lúc mới xịt, mình thấy nó giống như một buổi tối đi ăn đồ ngọt ở Paris vậy: nào là kem vanilla, bánh táo, rồi cả mùi quế nồng nàn nữa (mình thấy giống táo nấu với quế hơn là mùi vải như mấy bạn trên perfumista nói). Nó ngọt ngào, béo ngậy kiểu bánh nướng, có chút phấn nhẹ nhưng chủ yếu vẫn là vanilla và gia vị. Thú thật là mình không thấy nó 'sexy' hay 'dirty' như mọi người nói, cảm giác nó cứ hiền hiền, an toàn và hơi thiếu điểm nhấn.
Thế rồi, sau khoảng 4 tiếng, mọi thứ thay đổi hoàn toàn! Khi lớp vanilla ngọt lịm rút bớt đi, một mùi hương khác mới thực sự lộ diện. Nó sạch sẽ, có chút gì đó như xạ hương tạo cảm giác cực kỳ quyến rũ, giống như mùi da thịt tự nhiên, rất gần gũi và riêng tư. Có thêm chút phấn giúp mùi hương mềm mại, nữ tính mà không bị cũ kỹ, hòa quyện cùng chút mật ong thoang thoảng. Nó không hề 'phô trương' mà kiểu gợi cảm một cách kín đáo, giống như một người phụ nữ đang cố giữ vẻ lịch thiệp nhưng vẫn toát lên sự lôi cuốn khó cưỡng.
Đúng là mình đã quá chủ quan! Sự chuyển biến từ một mùi hương 'con nít', ngọt lịm sang một mùi hương trưởng thành, sắc sảo và tinh tế thực sự khiến mình kinh ngạc. Nó khớp hoàn hảo với cái tên 'What We Do In Paris Is Secret' – bắt đầu bằng sự ngọt ngào của món tráng miệng, rồi sau đó mới hé lộ cái 'bí mật' đầy lôi cuốn phía sau. Phải công nhận là kỹ thuật phối hương đỉnh thực sự, dù mình không chắc là sẽ xịt nó mỗi ngày, nhưng vẫn phải ngả mũ thán phục!