Tracy Bảo Loan
Ôi Memory Motel ơi, tui phải bắt đầu từ đâu đây... Đầu tiên là, thấy lạ ghê khi mới có mỗi một người nhắc tới cái vibe chypre của em này, ít nhất là ở nốt hương đầu. Nó có cấu trúc khá giống mấy dòng chypre hiện đại – có chút cam bergamot tươi mát, rêu sồi kiểu phấn mịn, rồi cả chút đất nhẹ nhàng từ patchouli nhưng vẫn rất sạch, cộng thêm cái nét cay nồng đặc trưng của hoa cẩm chướng. Nhưng mà, xịt được tầm 5-10 phút là Memory Motel quay xe 180 độ luôn. Mấy cái nét chypre đó biến mất tiêu, thay vào là sự kết hợp giữa vanilla kiểu hơi khói khói, mùi da thuộc bóng bẩy, rồi cả mùi xì gà thượng hạng được hái, sấy và cuốn thủ công – nó nồng nàn, thơm phức chứ không hề có cái mùi hóa chất gắt của khói thuốc lá đâu. Ngửi Memory Motel mà tui cứ như đang được du hành ngược thời gian vậy. Nó làm tui nhớ tới một câu lạc bộ jazz nhỏ xíu nhưng cực kỳ quyến rũ ngay giữa lòng Sài Gòn mà tui từng ghé vài năm trước. Kiểu như cái không gian jazz đầy mê hoặc ấy – ánh đèn mờ ảo, mùi ghế sofa da đắt tiền, mùi khói xì gà, rồi cả những bản nhạc kinh điển của Nina Simone được chơi trực tiếp nữa. Một cảm giác hoài niệm cực kỳ thỏa mãn nhưng cũng có chút gì đó man mác buồn, đúng nghĩa là một tác phẩm nghệ thuật luôn.