Người dùng ẩn danh
Hồi tui còn nhỏ (cái thời mà đá còn mềm với voi ma mút còn chạy tung tăng ấy), tui hay bày mấy buổi tiệc trà linh đình cho mấy con búp bê ở sau vườn. Có điều là tui chả hiểu uống trà để làm gì, nên toàn dùng nước máy ấm với mấy dòng mật ong thôi (vì hồi đó chả ai biết mật đường là cái mô tê gì cả). Rồi tui còn hái mấy bông hoa đang nở, tống hết vào cái bình nhựa (thường là hoa hồng, hoặc đại loại mấy thứ gì có sẵn quanh đó). Mùi này y hệt cái buổi tiệc trà đó luôn - có mật ong béo ngậy, một chút táo, chút hương hoa, và... cả cái mùi đầu búp bê được sưởi ấm dưới nắng nữa. Nó không phải kiểu mùi quyến rũ đâu, chỉ là một mùi hoa cỏ trái cây ngọt lịm thôi, nhưng tui thấy mình sẽ rất thích xịt em này vào những đêm thu se lạnh, kiểu như lúc đi làm về, đốt một đống lửa rồi thay đồ ngủ lúc 4 rưỡi chiều ấy. Cảm giác cực kỳ ấm áp và dễ chịu - dù đôi khi hơi bị ngọt quá mức.