Cũng không quá bất ngờ khi Mandarino di Amalfi Acqua có mùi khá giống với bản gốc. Có sự khác biệt nhưng chỉ là ở những chi tiết nhỏ thôi chứ không khác biệt quá lớn. Bản Acqua này mang lại cảm giác rất gần gũi, nhẹ nhàng từ lúc mới xịt cho đến tận cuối. Nó có nét gì đó giống cả Verde d'Arancia của Monotheme lẫn bản Mandarino di Amalfi truyền thống. Lúc mới xịt, mình sẽ thấy rõ mùi quýt, bưởi, bạc hà, cam bergamot, chanh, húng tây, lá shiso, thêm chút tiêu đen và hương hoa sau khoảng 15 phút. Tầm 50 phút sau, mùi chuyển sang kiểu nước hoa cổ điển của Ý, các nốt cam chanh dịu lại và bắt đầu thấy rõ mùi ngò rí.
Đến khoảng 3 tiếng thì mùi ngò rí và tiêu đen biến mất, thay vào đó là bạc hà, húng tây, hoa nhài, lá shiso, xạ hương và một tổ hợp hương hoa nhẹ nhàng. Mùi cứ thế duy trì thêm khoảng một tiếng nữa rồi mới bắt đầu nhạt dần. Đến mốc 4 tiếng, tầng hương cuối làm mình liên tưởng ngay đến Neroli Portofino, nhưng có thêm chút hương thảo mộc xanh mát và cảm giác sạch sẽ như xà phòng. Tầm 5 tiếng rưỡi thì mùi vẫn giữ phong cách đó – một kiểu hương xà phòng, sạch sẽ, xạ hương và thảo mộc khá là dễ chịu. Sau 7 tiếng rưỡi thì mùi bắt đầu mờ nhạt hẳn, đến 9 tiếng là phải ghé sát mũi vào tay mới thấy, và đến 11 tiếng là coi như bay sạch luôn.
Nói một điều có vẻ hiển nhiên là Mandarino di Amalfi Acqua hợp để dùng ban ngày hơn là đi chơi tối, và đây là mùi hương dành cho mùa xuân, mùa hè, dù mình nghĩ dùng vào đầu thu cũng không vấn đề gì. Cá nhân mình vẫn thích bản Mandarino di Amalfi gốc hơn bản Acqua này, nhưng mà giá để mua một chai full size thì hơi "chát" thật.