Mình dùng Black Orchid bản EDP từ hồi nó mới ra mắt, hình như là giữa những năm 2000. Hồi đó mình có một chai, mê lắm, dùng hết sạch rồi thôi luôn. Cảm giác như đó là một giai đoạn trong đời vậy, giống như cái thời ngoài 30 mà cứ bật nhạc Mr. Brightside rồi hạ kính xe xuống chạy vậy đó. Nó làm mình nhớ đến mấy cảnh trong Sex and the City (dù thực ra mùi hương gắn liền với phim đó của mình là Gucci Rush và Dior Addict).
Mấy tuần trước mình có mua chai Torn của Henry Rose. Mình cực kỳ thích nó vì nó làm mình nhớ đến Black Orchid rất nhiều. Có điều Torn thì nhẹ nhàng, thanh thoát hơn Black Orchid nhiều. Mỗi lần xịt Torn là mình lại thèm Black Orchid, mà nói thật là bản EDP kia lưu hương lâu hơn và có độ bao phủ tốt hơn hẳn. Thế là mình lại đi mua thêm một chai nước hoa nữa, chỉ vì chai trước đó làm mình nhớ về cái mùi này và mình thì đang rất nhớ nó. Nó thậm chí còn làm mình nhớ về cả một quãng đời mà mình không thể tin được là đã trôi qua lâu đến thế.
Dù chưa bao giờ ngửi qua bản Parfum, nhưng vì đã từng dùng bản EDP ngày xưa nên mình quyết định "blind buy" luôn bản Parfum của TF BO. Hôm nay xịt thử lần đầu, mình thấy không khác biệt mấy so với ký ức về bản EDP hồi những năm 2000. Có lẽ bản này mượt mà và tinh tế hơn một chút, nhưng nó vẫn là một "thần dược" ngọt ngào và đậm mùi đất cực kỳ ấn tượng. Chỉ cần hai nhát xịt là đủ rồi, nó thực sự là một "cú nổ" luôn. Bạn phải thực sự có tâm trạng để xịt bản Parfum này, vì nó sẽ theo bạn cả ngày và người khác chắc chắn sẽ nhận ra. Tất cả các dòng Black Orchid đều rất nguyên bản và cực phẩm, nếu đúng tâm trạng thì đây là mùi nhất định phải có trong bộ sưu tập. Chắc năm nay mình sẽ dùng em này thường xuyên, vì nó mang lại cảm giác hoài niệm và mình cực mê cái vibe bohemian ngọt ngào, quyến rũ và táo bạo này.
CẬP NHẬT sau vài ngày: Bản này khác với bản EDP nguyên bản nha. Hóa ra mình vẫn thích bản EDP hơn, chính vì nó có mùi đất và trầm tối hơn. Bản Parfum này thiên về hướng ngọt hơn, và nếu để nó khô hẳn trên vải, nó sẽ thành một mùi hoa cỏ ngọt ngào pha chút xạ hương (musk). Bản EDP gốc thì không bao giờ bị ra mùi hoa trên da mình, nó cứ giữ mãi cái chất ngọt và mùi đất đó. Mình thích sự gai góc của bản gốc hơn là sự ngọt ngào mượt mà của bản này. Nếu ai quan tâm đến một chai gần như mới (còn 99%) thì nhắn mình nhé. Có lẽ kiểu ngọt mượt này sẽ hợp với mọi người hơn, và mình phải công nhận là bản này dễ dùng hơn, mang tính đại trà hơn khi đã lắng xuống, ít kỳ lạ hay tối tăm hơn bản gốc.