Xuân Phát Phan
Nói gì về em này nhỉ, đây chính là mùi hương đưa mình đến với nhà Tom Ford. Mình đã dùng em này từ tận năm 2008, thực tế là chai decant của mình có số seri từ tận tháng 6/2007 luôn ấy. Hồi đó mình xịt thử lên một tờ giấy ở Neiman Marcus (Las Vegas) trong lúc đang tìm mua cà vạt. Lúc đầu mình thấy nó hơi khó ngửi, kiểu giống Purple Patchouli ấy, nên bỏ tờ giấy lại trong xe. Thế mà khoảng một tiếng sau quay lại, mùi hương trầm ấm của nhang và hổ phách đã lấp đầy cả không gian xe. Thế là mình quyết định chốt đơn ngay lập tức! Suốt 7 năm qua, mình phải cực kỳ tiết kiệm để giữ gìn chai duy nhất này. Em này dùng vào mùa đông là đỉnh nhất, còn mùa hè thì có thể xịt layer cùng Mandarino Di Amalfi cũng ổn. Chỉ cần một shot thôi vì em nó cực kỳ "nặng đô". Nhìn lượng decant mình còn tận 60% là biết dùng ít thế nào rồi. Độ bám tỏa thì thôi rồi, không tưởng nổi luôn, ngay cả áo lót giặt xong rồi mà vẫn còn thoang thoảng mùi. Trên da mình thì em nó trụ vững hơn 18 tiếng vẫn còn thơm nức. Trong số các chai của nhà này, AA là chân ái của mình, sau đó mới đến Plum Japonais (PJ). PJ thì đa dụng hơn, còn AA kiểu "mùi hương tấn công" luôn, kiểu như đang gào lên "phải yêu tôi đi" nếu không thì mặc kệ, cực kỳ cá tính và mạnh mẽ. Còn PJ thì lại thiên về kiểu đẹp đẽ và quyến rũ. Khi AA được tái bản hồi đầu năm nay, mình đã mua thêm 2 chai ngay lập tức. Thấy bản mới với bản cũ chẳng khác biệt gì mấy. Nếu ai thích Tobacco Oud thì cũng sẽ thấy có nét tương đồng ở phần base (đặc biệt là mùi nhang) nhưng thiếu đi nốt thuốc lá. Em này đúng kiểu "quái vật" và đáng từng đồng luôn! Cảm giác như đang mang cả Giáng sinh trong một chai nước hoa vậy. Cập nhật: Mình đã dùng thử cả bản mới và cũ một thời gian, thực ra có một chút khác biệt rất nhỏ, có lẽ là do quá trình oxy hóa của chai cũ. Bản mới có vẻ dễ dùng hơn và bớt "gắt" hơn một chút. Chỉ khi đặt hai chai cạnh nhau mình mới nhận ra thôi, nhưng tóm lại là cả hai đều cực kỳ đáng tiền!