Let them Eat Cake mang lại cảm giác cực kỳ đời thường luôn. Kiểu như một người mẹ đang thoa sữa dưỡng thể cho em bé – cái mùi không hẳn là mùi sữa đâu, mà là kiểu vanilla béo ngậy, thơm mùi bơ kết hợp với chút hương hoa mềm mại, mướt mượt ấy. Trong bếp thì có hai cái ghế ăn dặm, hai đứa nhỏ tầm 3, 4 tuổi đang làm ồn, rồi cả một đống bừa bộn trên bàn: nào là bút màu, mấy thứ dẻo dẻo, rồi vụn bánh quy nữa... Còn ông bố thì đang loay hoay tìm gì đó cho tụi nhỏ chơi để còn tranh thủ xem tin tức buổi sáng.
Nói chung là mùi này rất dễ thương. Là một đứa nghiện vanilla với mấy món tráng miệng ngoài đời, đáng lẽ tui phải mê em này lắm; nhưng tiếc là cơn thèm của tui kết thúc ngay khi chai nước hoa đi vào nốt hương giữa. Nó chuyển từ mùi bánh ngọt béo ngậy sang kiểu hương hoa bơ sữa đậm đặc hơn, làm tui liên tưởng ngay đến cái chai sữa dưỡng thể màu tím nhạt của Johnson & Johnson, hình như tên là Moonflower. Nghe thì có vẻ là mùi "mơ mộng" đó, nhưng tui không chịu nổi vì nó cứ béo ngậy kiểu gì ấy, cảm giác nó cứ bám lấy mình rồi làm mình thấy bị ngợp luôn. :-S Cảm giác giống như đang ở trong cái cảnh điển hình khi mấy đứa nhỏ cứ đòi hỏi, làm ồn, còn bố mẹ thì đang cuống cuồng chuẩn bị đi làm vậy. Lúc đầu thì thấy "ôi dễ thương quá", nhưng sau đó là kiểu "ờ... tui không muốn ở trong cảnh này đâu". Có lẽ vì tui theo chế độ thuần chay hoặc ăn chay thường xuyên, nên tui không thích mấy cái mùi béo kiểu "mùi động vật" quá mức, cái mùi bơ ở đây không hợp với tui, làm tui thấy hơi stress và bồn chồn.
Đến giai đoạn cuối (dry down) thì mùi bớt béo hơn một chút, nhưng vẫn cứ là cái kiểu hoa cỏ béo mượt quá mức chịu đựng của tui. Tiếc thật sự, vì cái kiểu mùi giống bột bánh vanilla (Vanilla Cake Batter) mới là thứ hợp với tui, còn cái kiểu này thì... thôi, tạm biệt Let Them Eat Cake nha.