Phong Hà
Honey and the Moon giống như một hộp ký ức cũ mà mình mở ra sau bao nhiêu năm vậy. Lúc mới xịt, mùi đất hòa quyện với mật ong làm tui nhớ về những buổi chiều lười biếng trong căn phòng gạch ở nhà hồi nhỏ, nằm trên tấm thảm xanh và ngắm nhìn những hạt bụi nhảy múa trong nắng qua cửa sổ. Mùi này giữ khá lâu, rồi cuối cùng lắng xuống thành một mùi mật ong đặc sánh, ngọt lịm. Khi tui xịt lên da, mùi mật ong cực kỳ chân thực, cảm giác như vừa mở một hũ mật ong từ trang trại địa phương rồi quết trực tiếp miếng tổ ong lên tay vậy. Tui chưa từng ngửi qua Pink Sugar của Aquolina, nhưng với tui thì em này không hề có mùi hóa học hay đại trà, mà cực kỳ độc đáo, không quá ngọt cũng không hề nhạt nhẽo. Đúng như cái tên lấy cảm hứng từ bài hát, Honey and the Moon được chế tác rất đẹp và đầy sự hoài niệm. Tui không muốn xịt em này mỗi ngày, vì như vậy sẽ làm mất đi cái sự thú vị khi được "tái khám phá" một điều gì đó. Tui sẽ chỉ dùng em này vào những ngày thấy nhớ nhà, nhớ cái không khí nóng ẩm ở South Carolina, nhớ những giỏ đồ ăn dã ngoại hay cảm giác nằm dài trên cỏ trong công viên giữa tiếng ong vo ve. Hoặc những lúc nhớ thời đại học giữa mùa đông lạnh giá, ngồi nhâm nhi tách trà nóng, khuấy thêm chút mật ong, hít hà làn hơi ấm và tựa mình trên chiếc ghế sofa cũ kỹ với những chiếc gối mềm mại. Cuối cùng, mùi hương kết thúc bằng một nốt hương hơi chua, một cái kết vừa ngọt vừa đắng, chỉ để lại một chút dư vị mật ong mỏng manh trên da, khiến tui cũng hơi phân vân không biết mình có thực sự muốn xịt lại em này lần nữa hay không. Cách này làm tui liên tưởng đến dòng "CB I Hate Perfumes". Tui chưa ngửi qua dòng đó bao giờ nhưng ý tưởng thì tương tự: tạo ra những mùi hương gợi lên cảm xúc hoặc mô tả một sự kiện nào đó trong đời, kiểu như "Memory of Kindness" hay cái mùi về "Trượt băng trong công viên những năm 1960"... Có lẽ điều đó khiến em này khó dùng hàng ngày hơn, nhưng tui nghĩ những chai nước hoa như thế này mới thực sự là những kiệt tác về nghệ thuật khứu giác.