Người dùng ẩn danh
Tôi rất thích những sự kết hợp độc đáo mà Tokyo Milk tạo ra, tuy nhiên tôi không phải lúc nào cũng chắc chắn rằng mình thích chúng... khi diện lên người. Tôi từng xịt một ít nước hoa này lên cổ tay khi ghé thăm một cửa hàng đồ độc lạ ở khu Pearl District của Portland. Tôi đã lập tức phải lòng nó... suốt phần thời gian còn lại trong ngày, cứ hít hà cánh tay mình mãi và chắc là mọi người xung quanh phải tự hỏi không biết tôi đang bị dở hơi cái gì nữa. Kể từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với bản thân là phải sở hữu bằng được em nó, và rồi nhiều tháng trôi qua, ngày cũng như đêm tôi cứ tơ tưởng hoài về em. Mùi hương ấy làm tôi nhớ rất nhiều đến MAC MV3 (dòng mà tôi mê mệt). Quả thực, vài tháng sau tôi đã nhận được một lọ làm quà sinh nhật, nhưng thật kỳ lạ VÀ cũng thật buồn làm sao, nó không còn thơm giống như những gì tôi từng nhớ nữa. Tôi vẫn thích nó, nhưng ngửi ngọt hơn rất nhiều so với ký ức của tôi... ngọt đến phát ngấy. Ngọt lịm kiểu như thuốc lá vị anh đào pha lẫn kẹo dẻo marshmallow. Tôi không cảm nhận được nhiều nốt gỗ và vị khói như trong lần đầu tiên gặp gỡ – thứ mà tôi đã từng mê mẩn vô cùng. Cá nhân tôi không ngửi thấy mùi vani, mà ngửi thấy mùi caramel với hổ phách nhiều hơn, và hoàn toàn không thấy chút hương hoa nào luôn. Em nó lưu hương trên da được vài tiếng và độ tỏa hương có vẻ vẫn khá ổn định. Không biết là tôi có mua lại chai nữa không khi dùng hết chai này, nhưng công nhận đây là một mùi hương rất thú vị.