Người dùng ẩn danh
Tôi biết là nhiều người mê mùi này. Nhưng với tôi, nó chẳng khác nào một chậu rượu vermouth rẻ tiền bị đổ thêm trầm hương chua loét, mật ong đắng ngắt và nhang hắc nồng, rồi đem châm lửa đốt cho đến khi chỉ còn lại một loại nhựa hỗn độn, khó ngửi hơn gấp bội. Sau đó, thứ đó lại được đốt như nhang trong nhà thờ, hóa thành tro rồi bị vứt trên sàn đá phiến ẩm ướt, để cho mốc meo rồi phơi khô suốt 100 năm. Tôi vốn có thể dùng được mọi loại nước hoa, nhưng đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi phải đi kỳ cọ để tẩy sạch mùi này khỏi người.