Thơ Thảo Ngọc Mai
Làm sao để tả về một mùi hương khó tả nhỉ? Đã lâu lắm rồi mình mới gặp lại một mùi hương khiến mình bị "ám ảnh" ngay từ giây phút đầu tiên ngửi thấy (theo nghĩa tích cực nhất luôn ấy). Phải nói về sự kết hợp này, thực sự là một sự kết hợp đỉnh cao. Nếu phối hợp không khéo, những nốt hương này có thể tạo ra sự xung đột cực kỳ mạnh mẽ, nhưng ở đây, nó lại là một tác phẩm nghệ thuật ấm áp và đầy mê hoặc. Nó là một mùi gourmand theo kiểu giống như Baccarat Rouge của MFK vậy. Cũng unisex, cũng khó phân loại... có lẽ chúng sẽ có chung một tệp khách hàng thôi. Mở đầu của Hypnotizing Fire là sự hòa quyện giữa custard quế và champagne hoa hồng. Cảm giác rất mượt mà và có chút sủi bọt - không phải kiểu cay nồng như tiêu hay cay xộc lên mũi như mùi nhang đâu, mà là kiểu cay nồng ấm áp, rực cháy và đang sủi bọt. Cảm giác như đang nóng dần lên, bao bọc lấy mình vậy. Vanilla vừa đóng vai nhân vật chính, vừa như một nhân vật ẩn mình ở phía sau. Kiểu như: "Đây là một mùi hương ngọt dành cho những người vốn không thích mùi ngọt. Một mùi gourmand dành cho những ai không muốn mình có mùi như một món tráng miệng". Nó có để lại vệt hương nhưng không hề làm ngộp cả phòng. Mùi hương khá tuyến tính nhưng không hề nhàm chán hay nhạt dần, chỉ là cần một chút thời gian để mình thực sự thấu hiểu nó thôi. (Và thật lòng nhé, đừng để nốt hoa hồng làm bạn lầm tưởng). Em này đúng nghĩa là một chiếc áo len mềm mại khổng lồ được gói gọn trong một mùi hương. Yêu ngay lập tức luôn!