Lúc mới biết đến mấy mùi Iris của nhà Sultan Pasha, tui phải thú thật là tui bị sốc luôn. Thường thì mấy chai nước hoa phương Tây hiện nay làm nốt Iris kiểu gì ấy, hoặc là quá nhiều phấn, hoặc là cứ sáp sáp (kiểu rễ cây iris thô), hay là mùi như bánh mì, hoặc tệ nhất là kiểu mát lạnh nhân tạo mà tui thấy chẳng giống Iris tí nào, cứ như một cái 'nốt hương hóa học' được gắn mác Iris vậy. Nhưng mà với Sultan Pasha thì hoàn toàn khác.
Ví dụ như chai L'Attesa của Masque Millano cực hay, nhưng nó thiên về kiểu rễ iris bột bột, béo béo và sáp. Còn Irisoir thì với tui, nó giống như một bông hoa Iris thuần khiết nhất có thể. Tất nhiên, để tạo ra cái mùi này thì nghệ nhân phải phối rất nhiều nốt hương khác nhau để tôn nhau lên. Nó giống như một bức tranh vẽ hoa iris siêu thực vậy, không chỉ đơn giản là vẽ bông hoa mà còn là cách sắp đặt, khung hình để làm nổi bật lên toàn bộ vẻ đẹp của nó.
Nói chung là trong Irisoir, không chỉ đơn giản là 'mùi iris' đâu, dù với tui thì iris vẫn là linh hồn của cả chai này. Tui ngửi thấy cả gỗ tuyết tùng, hoa violet, cẩm chướng, heliotrope, tử đinh hương, hoa hồng, gỗ đàn hương, long diên hương, đào và cỏ hương bài xuất hiện rải rác. Mọi thứ hòa quyện để khai thác hết những khía cạnh trái cây, gỗ, hổ phách và chút cay nồng của iris. Hoa violet đôi khi hiện lên rõ lắm, nhưng nó không lấn át iris mà lại làm tôn lên vẻ đẹp của bông hoa, kiểu như tạo ra những chiếc lá xanh mướt vậy. Còn mấy nốt như mimosa, cẩm chướng, tử đinh hương thì như đang kể về 'tính cách' của hoa iris, trong khi gỗ tuyết tùng, đàn hương và long diên hương tạo nên cái môi trường mà bông hoa đó sinh trưởng. Thêm chút đào và hồng tạo nên một lớp mật ngọt lịm, cảm giác như những giọt sương ngọt ngào đang tan ra trên cánh hoa.
Irisoir thực sự là một tác phẩm bậc thầy. Tui xin nhắc lại điều tui từng nói: nó sang trọng, là một bản giao hưởng hoa cỏ đúng nghĩa và định nghĩa lại cách mà các nốt hương hoa nên được thể hiện. Một mùi iris cực hiếm, ai mê nốt hương này thì NHẤT ĐỊNH phải thử nha. 10/10 luôn!