Xuân Khoa Mai
Prin Lomros là một nhà chế tác nước hoa cực đỉnh, nên mình thấy hơi hụt hẫng khi phải thừa nhận khuyết điểm của ông ấy trong chai Cigar Rum này. Thật sự thì em này không hề giống như những gì người ta mô tả, nó chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, thiếu sức sống so với những gì mình từng biết từ Parfum Prissana hay Prin. Cigar Rum mang một mùi ngọt kiểu mơ hồ, một mớ hỗn độn hóa chất với cảm giác "cologne" rất nhạt nhòa. Cái gọi là mùi thuốc lá thực chất chỉ là một lớp kết cấu khô khốc như tro tàn đè lên một mùi nước hoa nam cực kỳ đại trà. Prin vẫn dùng cái DNA gia vị quen thuộc của mình nhưng lại trộn lẫn vào một mớ hóa chất gây cảm giác ngứa mũi. Nói thế này không có nghĩa là nó "tệ", chỉ là nó thiếu đi linh hồn thôi. Nó không gây khó chịu hay được xây dựng kém, mà đơn giản là nó quá nhạt nhẽo. Em này chẳng có chút gì gọi là mùi xì gà cả. Như một bạn khác đã nói ở dưới, nó giống như mùi nước hoa cũ kỹ được dùng để át đi mùi của một ngôi nhà mà chủ nhân hay hút thuốc liên tục, và chắc là cả tháng rồi chưa thay khay cát cho mèo nữa. Mình hiểu là Prin làm ra chai này cho mấy ông doanh nhân lớn tuổi đi nghỉ dưỡng ở Thái Lan, nhưng mình thực sự không thấy nó tinh tế hay đáng để ông ấy đặt tên lên như vậy. Với mình, Cigar Rum gợi lên hình ảnh một gã biến thái rẻ tiền, cố gắng trà trộn vào đám thanh niên trên bãi biển nhưng lại bị lỗi thời tận 40 năm. Kiểu người cực kỳ muốn tỏ ra mình là người sành điệu, bắt kịp xu hướng giới trẻ nên mới xịt đầy thứ rác rưởi này lên người, rồi ngồi kể lể về đống tiền mất trắng vì tiền cấp dưỡng sau ly hôn. Ai từng đi du lịch biển là sẽ biết ngay kiểu người này. Nó không hề sang, và đó chắc chắn không phải là mùi hương mà mình muốn khoác lên mình.