Robin Hồ
Aroon Sawat đang leo hạng vù vù trong list mấy mùi tui thích của nhà Prin luôn. Em này cực hợp cho những ai ghét kiểu hương cam chanh hay fresh fresh nhưng vẫn muốn tìm cái gì đó xịt được lúc trời nóng. Mở đầu là một cú "boom" trái cây nhiệt đới, kiểu xoài với chanh leo ấy. Mùi nó mọng, chín tới, hơi sệt sệt như siro, cảm giác kiểu sắp chín quá mức luôn (ai biết Night Flyer của Olympic Orchids thì sẽ dễ hình dung). Tầm 10 phút sau thì mấy nốt thảo mộc, mộc dược với nhang - vốn đã thấp thoáng lúc đầu - bắt đầu hiện rõ hơn. Sự kết hợp giữa cái vibe thiền định, tĩnh lặng của đền chùa với sự ngọt ngào, mọng nước của trái cây chính là điểm ăn tiền nhất của em này. Mùi vẫn giữ được độ trái cây mà không bị ngọt gắt hay gây ngấy, còn cái chất Á Đông thì cũng vừa đủ, không bị quá choáng ngợp. Đến cuối thì mùi trái cây bay hết, chỉ còn lại mộc dược với nhang, mà tui thì cực kỳ mê cái đoạn này. Điểm trừ duy nhất là mấy nốt hoa trắng được quảng cáo thì tui thấy chả hiện rõ mấy trong 20 phút đầu. Với cả độ lưu hương cũng không quá dài, tui dùng thì tầm trung bình 5 tiếng là bay.