George Bá Khôi
Tui chỉ xịt có hai nhát thôi, một ở cổ tay với một ở giữa cổ mà cảm giác nó mạnh kinh khủng luôn. Đúng kiểu một siêu phẩm, một kiệt tác thực sự. Chỉ cần dùng một chút thôi là đủ rồi, đừng có xịt vô tội vạ như mấy loại nước hoa designer bình thường nha. Tui biết là dòng niche này hơi chát, nhưng nhìn tủ nước hoa của tui đi, tui có đủ mọi phân khúc giá luôn. Tui từng mua chai hơn 300 đô, mà cũng có chai có 3.99 đô thôi. Nhưng thề luôn, chai này đáng đến từng đồng một. Tui gọi đây là kiệt tác vì cách nó hòa quyện cực kỳ mượt mà. Tui cảm nhận rõ nốt hương diên vĩ rất mạnh, kiểu mùi rễ cây và mùi đất đặc trưng của hoa diên vĩ ấy, rồi sau đó là sự ngọt ngào của nhựa cây balsamic. Nếu mà "Hổ phách" có mùi hương thì chắc chắn nó sẽ giống như thế này. Nó có chút gì đó khoáng đạt, lung linh, trong trẻo mà vẫn cực kỳ sâu lắng. Nếu cứ mải mê hít hà thì chắc là bị "lạc lối" trong mùi hương này luôn quá, theo nghĩa tích cực nhất luôn ấy. Tui cũng có cảm giác tương tự khi dùng Rive d'Ambre của Tom Ford, dù hai em này hoàn toàn không phải là bản dupe của nhau đâu nha. Chỉ là chúng có cách dùng một nốt hương tưởng tượng như Hổ phách để thổi hồn vào đó một cách rất sống động thôi. Không biết là do nguyên liệu xịn hay do tay nghề của nhà làm hương nữa, nhưng với tui, hai mùi hương hổ phách này đúng là những tác phẩm nghệ thuật. Hồi trước tui cứ tưởng mấy người hay nói về nước hoa kiểu này là đang làm màu. Kiểu như thơm là được rồi, cần gì phải cầu kỳ. Nhưng giờ tui bắt đầu thấy là nó còn nhiều thứ sâu sắc hơn thế, cái thú chơi này nó có tầng lớp riêng của nó. Có lẽ là do khứu giác của tui ngày càng tinh tế hơn, hoặc cũng có thể là tui đang dần trở nên "sang chảnh" hơn, nhưng dù sao thì tui cũng sẽ xịt Khol de Bahrein lên để tận hưởng cảm giác tuyệt vời này thôi.