Nhóm hương "Desserty gourmand" có lẽ là nhóm tôi ghét nhất, hoặc ít nhất là tôi luôn né tránh theo bản năng vì hồi nhỏ đi đâu cũng thấy. Những cô bé những năm 2000 thường chỉ có lựa chọn là mấy loại "bom siro" nồng nặc mùi kẹo hay bánh ngọt, nên khi trưởng thành, tôi cứ cố tìm mọi cách để đi ngược lại hướng đó. Nhưng sau khi ngửi Kiste, tôi tự hỏi liệu mình né tránh mùi gourmand ngọt ngào là vì ký ức không vui, hay thực ra là vì tôi đang sợ phải thừa nhận rằng... hóa ra bấy lâu nay mình vẫn muốn có mùi thơm như một chiếc bánh pie. Cảm giác thoải mái khi xịt em này làm tôi phải nghĩ: "Chết tiệt, hóa ra mình cũng giống bao cô gái khác thôi!"
Và bạn biết không? Thừa nhận điều đó cũng thấy ổn phết. Với tôi, chai nước hoa này giống như việc rũ bỏ cái tôi để tận hưởng những điều kinh điển của mùa thu mà không thấy ngại ngùng. Ban đầu, các nốt hương làm tôi liên tưởng đến một đêm hè dễ chịu, nhưng thực tế thì em này đúng chất "Christian Girl Autumn" luôn. Nó giống như cảm giác đang nhâm nhi một ly latte cay nồng, cho hơi nhiều siro một chút, rồi đi dạo qua một khu phố đẹp đẽ đầy lá vàng, ngắm nhìn lũ trẻ đi xin kẹo. Đó là một trong những niềm vui giản đơn hiếm hoi mà đôi khi tôi thấy hơi ngại vì có quá nhiều người cũng thích nó. Nhưng càng lớn, tôi càng thấy việc phải gồng mình chống lại điều đó thật vô nghĩa. Có gì sai khi tận hưởng những niềm vui giản đơn chứ? Tại sao không cứ đắm mình trong cảm giác mặc một chiếc áo len mềm mại, vừa mới giặt xong giữa không khí se lạnh? Đời ngắn lắm, tại sao không tận hưởng hết mức có thể, bất kể người khác có thấy mình "sến" hay không?
Nực cười ở chỗ, chính chai nước hoa khiến tôi phải suy ngẫm về sự "sến súa" của mình lại là một cực phẩm cực kỳ sang chảnh. Slumberhouse là cái tên cực kỳ có trọng lượng với dân nghiện nước hoa, có lẽ vì nhiều mùi nổi tiếng của họ ngày càng khó tìm. Tôi thực sự đã may mắn có được một mẫu thử này khi tình cờ ghé vào một cửa hàng có bán Slumberhouse. Cô nhân viên còn ngạc nhiên vì họ vẫn còn hàng, và cuối cùng tôi đã mua được những giọt cuối cùng của chai nước hoa đó. Điều này làm tôi thấy em nó thật quan trọng, như thể tôi cần phải dùng thật tiết kiệm vậy.
Lần đầu thử là vào đỉnh điểm mùa hè ở bờ Tây, lúc đó tôi thấy chưa hợp lắm, dù biết là nó sẽ hợp với tiết trời lạnh hơn. Hiện tại trời vẫn còn hơi nóng để gọi là hoàn hảo, nhưng tôi biết chắc mình đã đúng. Kiste thực sự tỏa sáng vào những khoảnh khắc khi lá bắt đầu chuyển màu và nhiệt độ giảm xuống. Khi ngửi mùi hương này, tôi nghĩ về sự nhẹ nhõm trong một ngày thu, cái khoảng giao mùa ngọt ngào giữa nóng và lạnh, và cả chút buồn man mác khi mùa thu qua đi. Nó khiến tôi muốn tận hưởng trọn vẹn nhất khi còn có thể.
CHỈNH SỬA: Sau khi dùng Kiste nhiều hơn, tôi thấy mình đã đánh giá quá thấp em nó. Đây không phải là một mùi gourmand tầm thường, cũng chẳng có gì là "bình dân" hay đáng xấu hổ cả. Kiste cực kỳ đậm đặc, mạnh mẽ và độc bản. Ai mà bảo đừng ngửi gần em này thì đúng là đang bỏ lỡ một trải nghiệm đầy cảm xúc, sống động và đầy ma thuật từ đầu đến cuối. Một kiệt tác không cần bàn cãi, và tôi sẽ cực kỳ hụt hẫng khi dùng hết cái mẫu thử bé tí này.