My Lan Tống
Có vẻ như mùi hương này từng cực kỳ phổ biến, đi đâu cũng thấy và bị bắt chước suốt những năm 70, 80. Là một người sinh vào cuối những năm 80, tui thấy mùi này có những liên tưởng khác hẳn so với các thế hệ trước. Với tui á? Nó đúng kiểu mùi sạch sẽ, an toàn và đậm chất nam tính của mấy nghi thức chăm sóc tóc tai. Từ tiệm cắt tóc đến phòng tắm, đây chính là mùi của mấy ông bố thế hệ Baby Boomer đang chuẩn bị đi lễ nhà thờ hay đi làm. Khi xịt lên da tui, lúc đầu nó tỏa ra một cảm giác cay nồng, sắc sảo và khó đoán: kiểu hơi hăng, xanh mướt nhưng không rõ là gì. Tui đoán là có galbanum, nhưng cảm giác không giống lá cà chua cho lắm. Sau đó, khi vị tiêu dịu xuống thì mùi húng quế và cam chanh sẽ xuất hiện ngay. Khoảng nửa tiếng sau, nó chuyển sang tông hoa và rêu sồi, và cứ giữ như vậy mãi. Tui cũng không chắc là mình có ngửi thấy hoa phong lữ cụ thể không, nhưng chính cái giai đoạn sau này đã tạo nên cái vibe "tiệm cắt tóc" đặc trưng đó. Tui hoàn toàn công nhận là vào năm 1974 thì đây là một sự đột phá, và nó cũng rất đẹp trong mắt nhiều người. Nhưng với riêng tui, những liên tưởng đó quá mạnh mẽ khiến tui không bao giờ nghĩ đến việc dùng nó. Thậm chí nếu đàn ông xịt, tui cũng thấy hơi "dội" vì cái aura kiểu phụ huynh quá lớn. Edit: Mấy ông bố Baby Boomer đang nhảy vào downvote tui kìa, thấy hơi vô lý. Tui chỉ đang nêu lên một sự thật thôi, là với giới trẻ bây giờ, cái kiểu mùi này không phải là "cổ điển" mà là "lỗi thời". Đó không phải lỗi của chai nước hoa. Nếu có lỗi, thì chính là do nó quá xuất sắc và quá phổ biến vào thời điểm đó, đến mức nó trở thành cái tên đại diện luôn cho cả một thời đại.