Thị Vân La
Lúc đầu tui thấy em này chán lắm, nên giờ thấy mừng ghê vì đã thử lại lần nữa. Giờ thì tui mê em nó xỉu, không ngờ mình lại từng bỏ lỡ một "kho báu" như thế này. Tiếc là hồi đó tui dùng sai mùa rồi. Em này hợp nhất là vào cái khoảng giao mùa giữa hè và thu ấy. Tui tình cờ cảm nhận được em nó vào một ngày mưa... làm tui nhớ lại cái cảm giác lúc mới yêu Mitsouko, cũng vào một ngày mưa y hệt như vậy. Nếu Fille de Berlin là "quả bom" hoa hồng phấn cay nồng của Luten, thì em này chính là "quả bom" hoa cẩm chướng phấn cay nồng của ông ấy. Tui cũng đồng ý là em này hơi khó hiểu, kiểu tâm trạng thất thường lắm. Có lúc tui thấy rõ cái sự nồng cháy của hoa cẩm chướng và đinh hương giống như bản Opium kinh điển, nhưng có lúc lại thấy em nó kiểu trầm mặc, tri thức, rồi lúc khác lại cực kỳ mời gọi và lạc quan. Thậm chí có lúc tui còn ngửi thấy chút mùi indoles hơi "hắc" (chắc là từ hoa ly chăng?). Vitriol chính là sự đối lập giữa những thứ chẳng liên quan này - vừa hào nhoáng, vừa trầm uất, vừa đam mê, lại vừa cực kỳ khép kín. Tui hiểu được cái chất của em này, và tui yêu mọi cung bậc cảm xúc mà nó mang lại. Mọi người cứ thử xịt em này vào một ngày mưa thu tĩnh lặng đi, rồi sẽ hiểu ý tui. À, về mặt thực tế thì em này lên da tui có mùi phấn thật, nhưng theo tui thấy thì không bị quá nồng đâu. Nếu ai không thích mùi phấn thì nên cân nhắc kỹ nha.