Đây đúng là hiện thân của Serge Lutens, một tinh túy thuần khiết luôn. Một mùi hoa nhài đầy không khí, u tối và biến ảo khôn lường, chìm đắm trong cái vị chua chát, đậm mùi mực và nho. Những nốt hương indolic, da thuộc xen lẫn chút hương chuối lúc ẩn lúc hiện khiến nó mang đậm chất Gothic, vừa bí ẩn lại vừa cực kỳ sang trọng.
Về màu sắc thì chất nước có thể đen như đêm tối, tím thẫm, hay thậm chí là màu hoa tử đinh hương tùy vào cảm nhận của mỗi người. Nó biến đổi sắc độ liên tục y hệt như chính linh hồn của Sarrasins vậy, mỗi lần mình xịt lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới. Về thiết kế, mình luôn bị thu hút bởi kiểu dáng lọ thủy tinh giống như đồ của các thầy thuốc ngày xưa. Dù về mặt công năng thì không được tiện lắm, nhưng mình vẫn phải dành lời khen vì sự độc đáo, mới mẻ này.
Mình cảm giác chai nước hoa này đòi hỏi mình phải có "ý niệm" khi dùng, chứ không phải cứ xịt vô tội vạ đâu. Nó khiến mình phải thực sự suy ngẫm trước khi khoác lên mình mùi hương này, vì vẻ đẹp này xứng đáng được trân trọng như một nghi thức vậy.
Trải nghiệm thực sự là một sự mê hoặc. Sự hòa quyện giữa lý chua đen và dâu tằm chào đón mình bằng cảm giác mát lạnh kiểu bạc hà, tạo nên một lớp hương mực đầy lôi cuốn trên nền hoa nhài indolic nồng nàn. Không khí như bắt đầu đóng băng và cái lạnh bao trùm lấy mình... Khi mùi hương lắng xuống, tưởng chừng như không thể tối hơn được nữa, nhưng không, nó lại càng đậm đặc hơn! Các nốt da thuộc bắt đầu chiếm ưu thế, hòa quyện cùng hương quả rừng, khiến mùi hương trở nên mềm mại hơn... u ám hơn... và có phần "tà ác" hơn... nhưng mà lại có cả mùi chuối nữa hả????
Một mùi hoa nhài thực sự thoát tục. Đây chính là thứ đã hớp hồn mình suốt một năm qua, và chỉ đến khi thực sự sở hữu nó, mình mới hiểu tại sao.