Amy Vương
Mình có hai câu chuyện thế này: Thứ nhất là 10 năm trước, khi mình đang là khách du lịch ở Paris và đi dạo trên phố mua sắm ở St. Germain du Pres. Có một người phụ nữ lớn tuổi cực kỳ thanh lịch đi ngang qua, để lại một làn hương hoa hồng vương vấn. Mình đã thực sự đi theo bà ấy vào tận cửa hàng vì quá mê mùi hương đó. Lúc ấy mình không đủ can đảm để hỏi, nhưng mình tin chắc đó chính là SMdR. Thứ hai là chuyện từ 25 năm trước, mẹ mình đi Bulgaria về với một lọ tinh dầu hoa hồng Bulgaria nguyên chất. Lúc đó mình đang là một đứa trẻ tuổi teen nổi loạn, muốn khác biệt với hình ảnh của mẹ nên cứ ngỡ mình sẽ ghét cái mùi "con gái" đó, nhưng bất ngờ thay, nó không hề ngọt kiểu kẹo bông mà lại rất cay nồng và quyến rũ. Và cho đến tận bây giờ, SMdR là thứ gần giống nhất với loại tinh dầu quý giá mà mình hằng yêu thích đó. Đây là một mùi hương tinh dầu hoa hồng thuần túy, cảm giác nó giống mùi dầu hoa hồng hơn là hoa hồng tươi. Mình thấy em này dành cho những người phụ nữ trưởng thành, những người đủ tự tin vào quyền năng của mình để xịt một mùi hoa nồng nàn. Không dành cho những người nhút nhát, nhưng cũng chẳng hề cố tỏ ra trendy hay phá cách gì cả. Một mùi hương cực kỳ sang trọng kiểu quý tộc (theo nghĩa tích cực nhé). Mình không xịt em này mỗi ngày, nhưng những lúc muốn tạo một ấn tượng đặc biệt thì đây chính là lựa chọn tuyệt vời. À, mùi này bám trên da mình cả ngày luôn. Có lẽ độ lưu hương còn tùy thuộc vào cơ địa mỗi người nữa chăng?