Mới nhìn qua thì Nuit de Cellophane có vẻ hơi chán, tầm thường và có phần hơi trẻ con. Nhưng càng ngửi, tui lại càng thấy nhiều tầng hương, càng thấy hoài niệm và nhiều kỷ niệm ùa về. Nó bao bọc lấy mình trong một cảm giác cực kỳ nữ tính và đầy chất thơ. Một mùi hương đáng yêu, dịu dàng, cổ điển, hoài niệm, thậm chí là có chút u buồn man mác.
Một mặt, nó giống như một đêm hè tuyệt đẹp, mùi kem dưỡng thể dịu nhẹ, mái tóc gợn sóng vừa mới gội xong, hay một chiếc váy lụa dài... mặt khác, nó lại là thơ, là một câu chuyện huyền bí về vẻ đẹp phụ nữ được kể lại một cách mềm mại nhất. Về cốt lõi, nó làm tui nhớ đến những loại nước hoa cứ bám lấy người ta, khiến người ta nhớ về chủ nhân của nó; chúng có thể hơi lạ, độc đáo, đôi khi thậm chí là hơi khó ngửi một chút, nhưng lại cực kỳ cuốn hút. Khi ngửi mùi này, tui cảm giác như một cô bé đang ngồi nhìn mẹ mình thực hiện những nghi thức làm đẹp nhẹ nhàng, thư thái, rồi tự nhủ rằng sau này mình cũng muốn được như mẹ. Với tui, nó còn là hiện thân của việc mọi vẻ đẹp đều là phù du và hữu hạn, điều đó gợi lên một nỗi buồn man mác, và vì thế chúng ta cần phải trân trọng nó khi nó còn hiện hữu.
Nuit de Cellophane xịt lên da và lên quần áo có mùi khá khác nhau. Trên quần áo thì nó khá chuẩn mực, kiểu mùi dầu gội, còn trên da thì lại cực kỳ gợi cảm. Đây là một mùi hương rất độc bản, tui không thể so sánh nó với bất cứ thứ gì khác được. So với J'Adore vốn hay bị đem ra so sánh thì J'Adore có vẻ "mùi nước hoa" hơn nhiều, tui không thích kiểu đó vì nó không có được sự mềm mại tuyệt đẹp này. Các nốt hương chính ở đây là hoa mộc tê, hoa ly, hoa nhài và một chút hương trái cây.