Với mức giá 600$ cho 50ml, L’Incendiaire (The Arsonist) chính là bước chân của Serge Lutens vào cái trào lưu nước hoa đắt đỏ đến mức vô lý gần đây. Giống như mấy dòng của 777 hay Roja Dove, bản giới hạn tại Barney’s này cũng "khoe" sự xa xỉ ngay từ cái vỏ hộp chỉ có 200 chai. Nhiều người có thể sẽ thấy cái kiểu ra mắt kín kẽ với giá chát thế này chỉ là chiêu trò để "hồi sinh" cái danh xưng niche vốn đã quá loãng. Câu hỏi lớn nhất là: "Liệu có đáng tiền không?". Cái này thì tùy thôi. Tui thấy chẳng có gì trong chai này thực sự xứng với cái mác giá trên trời đó cả, dù L’Incendiaire là một mùi hương khá ổn – dù nó chẳng giống phong cách Lutens cho lắm.
Mấy cái nốt hương ghi trên bao bì giờ cũng chẳng ăn thua, mà phần mô tả đi kèm thì hình như bị dịch lỗi nên đọc chả hiểu gì về mục tiêu của mùi này cả. Về phong cách, nó có nét giống Serge Noire ở khoản khói, nhưng nếu Serge Noire có chút gì đó hơi "bụi bặm, lộn xộn" với mùi phenolic camphor thì L’Incendiaire lại được trau chuốt, chỉn chu cực kỳ. Barney’s thì chỉ quảng cáo chung chung là "nhựa cây, hổ phách hiếm", nhưng điểm nhấn thực sự là cái mùi "nhựa đường" (tarmac) – một nốt hương đầy tính tưởng tượng mà tui nghĩ nó mang hơi hướng ngõ ngách đô thị hơn. Khi xịt lên, mùi hương tỏa ra kiểu cháy khét và hơi có chút mùi cao su; giống như một bảng màu của xám than và dầu nâu đậm trên một nền vải thô. Có gỗ, có oud (nhưng không phải kiểu oud phương Tây hay kiểu oud "nồng nặc" phương Đông), thêm chút chocolate và xạ hương nhẹ nhàng. Đặc biệt là có một nốt nước hơi lạ chạy ngầm bên dưới, không phải kiểu hôi hám gì đâu nhưng nó hơi ẩm ướt, kiểu như mùi đất sau mưa hay rêu sồi ấy. Nhưng cái dẫn dắt chính vẫn là hiệu ứng cháy sém, nằm đâu đó giữa mùi gỗ cháy và mùi đốt lốp xe. Tổng thể là một sự pha trộn bận rộn nhưng vẫn khá lịch sự, bám da được vài tiếng và càng về sau càng thấy rõ mùi rêu. Nếu phải tóm gọn cực ngắn thì: gỗ ngoại lai, rắc thêm chút chocolate và bị nung nóng bởi đèn khò.
Điều làm tui thấy khó hiểu là mùi này nghe cứ như kiểu Amouage hồi xưa ấy. Nó mang hơi hướng của cái trào lưu "du lịch văn hóa" qua mùi hương oud mà tui nghĩ lẽ ra nên kết thúc từ lâu rồi. Hơn nữa, cái hiệu ứng cháy sém này làm nó có vẻ "avant-garde" hơn mức ta mong đợi ở Lutens. Nói đi cũng phải nói lại, mùi này thơm, nhưng cảm giác nó hơi giống một nỗ lực có phần "phô trương" để chiều lòng một nhóm khách hàng nhất định, thay vì tạo ra một tác phẩm nghệ thuật thuần túy. Nó được hoàn thiện rất tốt, cấu trúc chắc chắn, nhưng chính sự bóng bẩy đó lại khiến nó hơi bị quá đà, sa vào kiểu xa hoa lộng lẫy giống mấy dòng đắt đỏ khác. Phía PR của Barney’s thì gọi nó là "sang trọng đến điên rồ", nhưng tui nghĩ cái sự "điên rồ" đó nằm ở cái giá hơn là ở mùi hương. L’Incendiaire có nhiều điểm đáng yêu, nhưng nó hơi bị phô trương quá mức, khiến tui nghi ngờ về việc nó thực sự hướng đến ai. Nói chung là tui hơi khắt khe thôi, chứ nó vẫn có nét quyến rũ riêng. Nhưng hỏi có đáng 12$/ml không? Với tui thì tuyệt đối không. Nhưng với ai đó khác, đây có thể là chai Lutens hoàn hảo nhất đời họ.