L'eau Serge Lutens ra mắt năm 2010, dù có người bảo là từ 2009 rồi. Cái tên này có nghĩa là "Nước của Serge Lutens", và nó nổi tiếng là dòng "anti-perfume" đầu tiên của nhà này, đi một hướng hoàn toàn khác biệt so với những gì họ từng làm. Với dân Brazil tụi tui, cái thuật ngữ này nghe như kiểu đang "biểu tình" chống lại việc dùng nước hoa vậy. Nhưng trong giới chuyên môn, "anti-perfume" lại dùng để chỉ những mùi hương độc lạ, pha trộn giữa tự nhiên và tổng hợp, tạo ra cảm giác chưa từng có trước đây. Thường thì nó là mấy mùi tươi mát, kiểu như mình chẳng hề xịt nước hoa lên người vậy. Serge Lutens từng nói ý tưởng của ổng là hình ảnh cái bàn là nóng hổi lướt trên tấm khăn trải giường vừa giặt xong, mang lại cảm giác như mình đang áp má lên một chiếc gối cotton mềm mại.
Về thành phần thì có aldehyde, cam chanh, hoa mộc lan, bạc hà, xô thơm, xạ hương và các nốt ozonic. Nói thật là mùi không hề tệ, thậm chí là rất thơm. Nhưng tui hay để ý kỹ hơn về chất lượng mùi, xem nó thiên về tự nhiên hay tổng hợp, độ bám tỏa thế nào... Và nếu xét kỹ thì đây là một mùi hoa cỏ được làm rất tốt, tông mùi cực kỳ tự nhiên, nhưng mà... chỉ đến đó thôi. Tui thấy có hoa mộc lan với chút cam chanh, chứ chẳng thấy xô thơm, xạ hương hay bạc hà đâu cả. Thêm nữa, dù được quảng cáo là unisex nhưng tui thấy nó thiên về nữ nhiều hơn, kiểu nước hoa cho phái đẹp dùng chung thì đúng hơn.
Chốt lại là độ lưu hương hơi kém. Mùi tỏa ra rất đẹp trong khoảng 3 tiếng đầu, nhưng sau đó là tui gần như chẳng còn cảm nhận được gì trên tay nữa (dù tui có tay hơi nhiều lông để giữ mùi). Điều này làm tui thấy hơi thất vọng. Tui thà chọn một mùi tỏa nhẹ nhưng bám lâu cả ngày, còn hơn là một mùi tỏa mạnh lúc đầu rồi biến mất nhanh chóng làm mình cứ thấy thiếu tự tin. Mà nói nhỏ nè, ai đã đầu tư vào một chai Serge Lutens thì đâu có đáng phải trải qua cảm giác này, đúng không?