Karen Loan
Chai này đúng kiểu khó định nghĩa luôn á. Mới xịt phát là tui bị choáng ngợp bởi cái vibe quyến rũ kiểu u tối, đậm chất phim noir luôn. Tui cứ tưởng tượng ra một cô nàng femme fatale đầy mê hoặc, môi đỏ thẫm, khoác lên mình chiếc áo lông mink đen dài - vừa quyến rũ vừa bí ẩn. Tui không thấy mùi oải hương rõ lắm, mà thiên về kiểu mùi khói, ngọt nhẹ kiểu gourmand, kèm chút cam chanh rạng rỡ làm tui nhớ tới mùi bergamot ở nốt đầu của Shalimar. Mùi này đỉnh thực sự. Lúc đó, một fan cứng của nhà Lutens như tui đã đinh ninh là mình vừa tìm được chân ái mới rồi. Nhưng mà... đó mới chỉ là cái khởi đầu tuyệt vời thôi. Tui hoàn toàn đồng ý là cái giai đoạn giữa của em này không được mướt cho lắm, kiểu nó hơi "bẩn" theo hướng mùi động vật và xạ hương ấy. Sự thay đổi tính cách của mùi hương này đúng là gây sốc thật. Đến lúc lắng xuống thì cái mùi động vật đó cũng bớt đi và dịu lại, ngọt hơn một chút, nhưng vẫn còn nồng mùi xạ hương và có cảm giác hơi đục đục. Tui thích giai đoạn này hơn giai đoạn giữa, nhưng vẫn không thể bằng được cái lúc mới xịt. Giống như nhiều chai nước hoa khác của Serge Lutens, Fourreau Noir đưa mình vào một hành trình đa sắc thái đến nhiều nơi khác nhau. Chỉ là tui ước gì mình có thể ở lại điểm dừng chân đầu tiên lâu hơn một chút.