Người dùng ẩn danh
De Profundis thực sự là một tuyệt tác đầy tinh tế. Với tôi, bản phối này dường như được định sẵn để bắt đầu như một lời hứa xanh mướt, dù ngay từ đầu đã có chút gì đó hư hao, để rồi dần nở rộ và tàn phai theo thời gian sử dụng. Xuyên suốt mọi giai đoạn của mùi hương là nốt "đất" đậm mùi mực rất mạnh, để rồi cuối cùng, nó dần xâm chiếm tất cả trong một làn sóng nhân tạo thô kệch và kỳ quái. Tầng hương đầu khá xanh, gợi nhắc tôi về mùi cuống hoa đang thối rữa trong làn nước bình hoa cũ. Dần dần, hương hoa cúc rồi đến hoa violet len lỏi xuất hiện; đây chính là giai đoạn hoa cỏ xanh mướt, vừa kiều diễm vừa cao quý, mang lại cảm giác đầy cảm hứng, đẹp đẽ và có lẽ là một chút u buồn. Giai đoạn giữa này là phần tuyệt vời nhất trong sự chuyển biến của mùi hương, với cuộc đấu tranh mong manh và đầy đau đớn của những đóa hoa xanh trước sự bụi bặm, nhơ nhuốc. Nhưng than ôi, giống như một bình hoa đang héo rũ, vẻ đẹp ấy chẳng kéo dài lâu, và mùi đất mực xấu xí, khó dùng dần chiếm trọn bản phối, tựa như những xẻng đất đang được lấp đầy lên ngôi mộ. Tôi cho rằng tác phẩm này muốn đại diện cho vòng quay của sự sống: từ lúc nảy mầm, héo úa cho đến khi phân hủy hoàn toàn. Đây là một tác phẩm nghệ thuật để tự hào trưng bày trong bộ sưu tập, dù thành thật mà nói, tôi sẽ hiếm khi, hoặc gần như không bao giờ xịt nó lên người. Nhưng cái tôi của một kẻ sưu tầm nghệ thuật kiêu kỳ trong tôi không thể cưỡng lại được. Hiện giờ, tôi đang tìm mua một chiếc lồng kính thật đẹp để trưng bày nó.