Tui có một mối lương duyên cực kỳ dài với em Arabie thân thương này, bắt đầu từ tận năm 2008 khi lần đầu chạm mặt nhà Serge Lutens ở Boston. Đó là lúc tui mới bước chân vào thế giới nước hoa niche. Dù cái cảm giác phấn khích ban đầu đó khó mà tìm lại được, nhưng mỗi khi ngửi mùi Arabie, bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về. Tui nhớ mãi cái lần đứng trước quầy trưng bày của Serge, mấy chai nước hoa nhìn nghệ thuật và đầy mê hoặc. Sau khi được nhân viên tư vấn nhiệt tình, tui đã ra về với 4 mẫu thử: Ambre Sultan, Chergui, Cedre và Arabie.
Mùi hương này gợi lại cả một bầu trời kỷ niệm: từ những buổi hẹn hò ăn tối, những xúc cảm nồng cháy, cho đến những lúc đi dạo một mình trên phố Boston hay ngồi trong thư viện với chiếc áo len ấm áp. Hồi đó tui còn ngây ngô lắm, chưa biết gì về các tầng hương hay cấu trúc nước hoa nên chỉ biết mô tả đơn giản là: "nó cay cay, hơi ngọt, sâu và quyến rũ". Đúng là nó ngọt thật, một trong những mùi ngọt nhất mà tui yêu, nhưng không phải kiểu ngọt lịm kiểu thực phẩm đâu, vì nó vẫn có cái chất sáp như nến và nền gỗ rất rõ. Có một kiểu hương giống như jallab – một loại siro trái cây ở Trung Đông làm từ carob, chà là, mật nho và nước hoa hồng, thường được hun khói với trầm hương Ả Rập. Ngoài ra còn có cả hương mận, nho khô, mơ khô, sung... những nốt hương mượt mà này làm tôn lên cái lõi đậm mùi đinh hương và thì là Ba Tư.
Khi lắng xuống, em nó ôm lấy mình bằng sự ấm áp của benzoin, quyện cùng các loại nhựa cây và gỗ, quyến rũ tui đến tận những nốt hương cuối cùng. Cùng với những mẫu thử ngày hôm đó, em này chính là cánh cửa đưa tui đến với niềm đam mê nước hoa suốt đời. Với tui, đây là một sự gắn kết cực kỳ cá nhân. Dù dân sưu tầm hay những người sành sỏi có thể yêu thích hàng chục, hàng trăm mùi hương khác nhau, nhưng chắc chắn sẽ luôn có một vài mùi hương chạm đến tâm hồn và ở lại mãi mãi.