Madama Butterfly II là một mùi hương hoa cỏ tuyệt vời, tươi vui và cực kỳ cuốn hút ngay từ lúc mới xịt. Nổi bật nhất lúc đầu là nốt angelica, galbanum và iris. Nhưng mà, tui thấy lúc nó lắng xuống thì không hợp gu tui lắm, cứ có cái gì đó sắc lẹm, hơi khó chịu.
Nói qua về concept cho mấy bà dễ hình dung, chai này là phần tiếp theo của vở opera Madama Butterfly. Chuyện gốc thì bi thảm lắm, cô gái Nhật Cio-Cio-San bị phản bội rồi tự sát. Nhưng Madama Butterfly II lại kể về cuộc đời cô ấy ở thế giới bên kia: ngây thơ, tự do và tự tin. Một góc nhìn lạc quan cho một câu chuyện buồn, tôn vinh sức mạnh và sự độc lập của Cio-Cio-San. Về khoản lên ý tưởng thì nhà Senyokô vẫn đỉnh như mọi khi, dù tui thấy mùi hương chưa thực sự kết nối hoàn hảo với concept.
Tuy nhiên, đoạn mở đầu lại khớp với câu chuyện một cách xuất sắc. Tui cảm nhận được một tông xanh mướt từ iris, galbanum và angelica. Bộ ba này tạo nên cảm giác mọng nước kiểu rau củ, vừa sáp, vừa kem, lại hơi hăng hắc mùi đất. Riêng angelica mang lại những nốt hương thanh thoát, xanh mướt, có chút cam chanh và mùi đất, thậm chí tui thấy nó hơi giống mùi cần tây. Nó còn có độ mềm, mượt như sáp nến, béo béo như bơ và thoang thoảng mùi vanilla. Galbanum thì đóng vai trò làm nền, đẩy cái chất xanh của angelica lên để cân bằng lại với iris. Còn iris thì chiếm một nửa opening, tạo ra cái mùi hăng hăng như cà rốt và sáp.
Cái hay là khi mấy nốt xanh, kem, sáp và đất này hòa quyện, tui lại ngửi ra mùi chocolate đen ảo diệu cực kỳ. Cảm giác vừa bụi bặm, vừa bùi bùi, lại vừa xanh. Lúc này tui thấy cực kỳ hạnh phúc, thoải mái, đúng kiểu mùi hương tui muốn sở hữu từ nhà Senyokô. Nhưng mà đời không như là mơ, khi vào nốt giữa thì mọi thứ thay đổi. Một cái mùi sắc lẹm, kim loại, ngọt gắt và hơi giống mùi clo xuất hiện, rồi nó chiếm sóng suốt thời gian còn lại khi tui dùng.
Tui đoán là do iris rhizome tạo ra cái cảm giác như sắt nóng, cộng thêm nhang khói làm cái mùi kim loại này càng chói hơn. Tui từng gặp phong cách nhang kim loại này trong mấy chai như St. Giles the Writer hay Iris Silver Mist của Serge Lutens. Bình thường tui chịu được, nhưng ở chai này thì nó bị đẩy lên quá mức. Vì cái mùi kim loại này quá mạnh nên tui thấy nó hơi nồng, thậm chí là hơi buồn nôn và cảm giác rất synthetic (nhân tạo). Tiếc là cái phần không thích này cứ bám theo tui mãi, làm tui chẳng còn tập trung vào câu chuyện hay tận hưởng mùi hương được nữa. Phải chi cái opening thiên đường kia được giữ lại mãi thì tốt biết mấy.
Chai này unisex nhưng thiên nữ hơn, độ tỏa và lưu hương thì quá ổn. Tui khuyên mấy bà nên thử Madama Butterfly II hoặc mấy mùi khác của Senyokô, biết đâu lại tìm được chân ái. Dù tui thích test mấy chai này nhưng tui thấy cách blend mùi của hãng vẫn còn hơi thô, chưa xứng tầm với concept và bao bì quá tinh tế.
8.5/10