Mùi này kiểu như một ngôi nhà "ma ám" đã bị bỏ trống từ lâu, nhưng theo một cách cực kỳ cuốn luôn ấy. Kiểu như mùi gỗ cũ, mùi nước hoa cỏ để hở rồi bay hơi thấm vào mấy bề mặt gỗ, cảm giác bụi bặm và phấn mịn, rồi cả hoa khô héo trong bình đang tan rã trên nền gỗ thấm dầu cam chanh, một thư viện đầy những trang sách cũ nhuốm màu vani và mùi thuốc tẩu ngọt ngào, cộng thêm chút khói gỗ từ lò sưởi lâu ngày không dùng. Có chút gì đó kiểu phương Đông thảo mộc như mấy loại nước tẩy rửa làm từ thảo dược và gia vị, thoang thoảng chút bạc hà - chắc đây là lý do mà vài người thấy nó có vibe "xà phòng", nhưng riêng tui thì xịt lên không thấy mùi xà phòng đâu cả. Nó có cái gì đó rất mềm mại, ngọt ngào và hơi đượm buồn. Mà lạ cái là dù có bao nhiêu mùi trộn lẫn đi nữa thì vẫn thấy sạch sẽ, kiểu sạch kiểu tinh dầu cam chanh ấy. Tui không thấy mùi bọt xà phòng, dù tui cũng khá mê mấy mùi kiểu này, nhưng em này lên da tui thì không bị vậy. Thật lòng là tui cũng hơi ước nó có chút xíu mùi xà phòng, nhưng mà thôi, tui vẫn yêu em nó vô cùng.
Thật sự là khó mà tách bạch được từng nốt hương riêng biệt, cảm giác như mình đang đi từ phòng này sang phòng khác, mùi hương thay đổi một chút nhưng vẫn nằm trong cùng một ngôi nhà vậy. Nó gợi lên hình ảnh cực kỳ sống động trong tâm trí tui luôn. Em này không già cũng chẳng trẻ. Nó lạ, phi giới tính, không tuổi, có chút kỳ quặc, kiểu như mùi hương của một thời đại khác nhưng vẫn hòa hợp với hiện tại. Mùi rất phấn, nhưng không đến mức gọi là "bùng nổ mùi phấn" đâu. Nó có chút dư vị trái cây và chút khói từ nhựa hương, nhưng nốt phấn vẫn là nổi bật nhất.
Rêu sồi và diên vĩ cũng chiếm ưu thế rõ rệt. Tui khá bất ngờ vì nốt opoponax lại rõ đến thế. Cứ tưởng nó sẽ bị chìm nghỉm như mấy nốt hương nền khác khi lên da tui, nhưng đến lúc lắng xuống thì nó lại cực kỳ đáng yêu và dần trở nên rõ nét. Các nốt hương nền khác cũng khá rõ suốt quá trình dùng, nhưng tất cả được hòa quyện cực mượt, kiểu như những "nốt hương bóng ma" vậy, rất hợp lý. Nếu nhiều nốt hơn nữa chắc sẽ bị rối mất, nên chỉ cần một chút thôi là đủ rồi. Chúng đóng vai trò "dẫn dắt" các nốt hương chính mà không làm thay đổi hay lấn át chúng. Một sự nâng tầm cực kỳ tinh tế và chuyên nghiệp. Đây chính là chai nước hoa yêu thích nhất của tui.