Johnny Quách 2
Kiểu như một cái nhà vệ sinh vừa mới lau nhưng vẫn còn vương lại mùi dịch vị. Một sự nồng nặc, đầy tính động vật và aldehyde. Cảm giác như nước bọt và dịch nhầy dính trên khăn tay, hay sự ngột ngạt khi bị nghẹt thở trong một không gian chật hẹp, khói cuộn lên bên cửa kính đóng kín. Một mùi hương như hơi thở hôi thối làm héo úa cả những bông hoa từng rực rỡ, chỉ còn lại cái xác không hồn. Cái sự ấm nóng ấy cứ như đang cảnh báo một cơn buồn nôn sắp ập đến. Nơi mà sự bẩn thỉu tột cùng và sự sạch sẽ giao thoa với nhau. Lúc đầu, tui chẳng thấy gì ngoài mùi xạ hương (civet) nồng và ấm. Sau đó là sự xuất hiện của những nốt aldehyde trắng tinh khôi. Hoa loa kèn và hoa sứ thì chẳng hề ngọt ngào chút nào, chúng chỉ mang lại một chút cảm giác béo ngậy nhẹ nhàng, nằm cạnh một tổ hợp mùi "bẩn thỉu chua loét" cùng với aldehyde tẩy trắng, xạ hương, rêu sồi mốc và cả mùi cumin đầy dầu mỡ. Đúng kiểu "tiệc tùng trong nhà vệ sinh công cộng" luôn. Nó bám trên da tui cực kỳ lâu, cả ngày trời luôn, làm tui hơi nhức đầu một chút. Tui thấy buồn nôn vì nó giống hệt cái nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu, nồng nặc mùi bột tẩy trắng và mùi động vật chưa tắm rửa, nhưng mà lạ lùng là tui cứ muốn hít hà nó mãi. Vừa thấy ghê, mà lại vừa bị mê hoặc bởi cái chiều sâu của nó. Như một làn sương mù dày đặc không thể xuyên thấu vậy.