Người dùng ẩn danh
Mùi này giống hệt cái tiệm kính mắt hồi tôi còn bé. Chẳng biết là do mùi thảm ẩm mốc hay là bụi bặm bám trên mấy món đồ trưng bày chưa ai đụng tới nữa, rồi nó còn quyện với cả mùi dầu gội hương dừa và sữa tắm xoài với sung của mấy chị nhân viên bán hàng. Bản thân mùi hương này khá ổn, nhưng mỗi lần ngửi thấy là tôi lại rơi vào một kiểu hoài niệm "khó đỡ" đến mức tôi với em gái mình cứ thế mà cười phá lên, phải tấp xe vào lề để cười tiếp mới thôi. Tôi vẫn chưa thoát khỏi cái "nỗi ám ảnh" hồi 7 tuổi, khi bị áp lực phải chọn ngay một chiếc gọng kính sẽ gắn liền với khuôn mặt mình suốt 7 năm ròng rã.