Văn Lộc Từ
Black Vanilla Absolute của nhà Perry Ellis nằm trong bộ sưu tập Oud của họ. Ra mắt từ năm 2015 mà đến giờ vẫn làm cộng đồng nước hoa phải "đau đầu" vì quá đỉnh. Mấy cái tên hay được gọi tắt kiểu La nuit, Lidge, DHI, TDH... thì thôi, dọn chỗ cho BVA đi nhé. Tôi vốn cực thích mấy mùi vanilla kiểu nam tính, thế là khi biết dòng mới của Perry Ellis có mùi Vanilla/Amber kiểu nồng nàn men rượu, tôi đã chốt đơn ngay mà không cần ngửi thử. Nói thật, trước đây tôi chỉ thích duy nhất một chai của hãng này là Red thôi... Nhưng mà trời ơi, tôi đã đúng! Tôi đã xịt em này liên tục suốt mấy tuần qua và nó thực sự đẹp một cách kinh ngạc. Vanilla trong này mướt mượt luôn, còn hổ phách thì mang đậm chất nhựa cây. Sự kết hợp này tạo nên một chiều sâu ngọt ngào mà tôi cực kỳ mê. Đừng so sánh với Eau Duelle của Diptyque nhé... Phụ nữ dùng cũng được, nhưng cái chất men rượu khiến nó nghiêng hẳn về phía nam tính. Nó làm tôi liên tưởng đến một quý ông giàu có đang ngồi đọc sách cũ trong thư viện của một dinh thự, tay nhâm nhi ly rượu rum trên chiếc ghế da Chesterfield. Một vibe cực kỳ sang trọng, tinh tế và đầy quyến rũ. Về độ lưu hương, em này trụ được khoảng 8 tiếng trên da tôi nhưng độ tỏa hương thì ở mức vừa phải. Tôi không bị bao phủ bởi một đám mây mùi hương đi theo khắp nơi, nên tôi thấy hơi lạ khi nhiều người bảo nó tỏa quá mạnh. Với tôi, nó rất vừa vặn, người ta có nhận ra tôi nhưng không bị "ngộp" bởi mùi vanilla men rượu. Tôi thích thế, vì em này quá thơm để mà phải xịt kiểu "ồn ào" như mấy mùi cho học sinh cấp 3. Mùi vanilla mà quá gắt thì dễ bị nữ tính lắm, may là nhà làm hương đã tiết chế rất tốt. Em này hợp nhất là mùa thu đông, nhưng vì nó không quá nồng nên tôi vẫn muốn thử vào những đêm xuân hay hè. Chưa kịp ra khỏi chung cư mà tôi đã nhận được 3 lời khen không hề báo trước rồi. Không hề nói quá đâu, thang máy dừng ở hai tầng và cả hai lần đều có chị hàng xóm bước vào hỏi tôi đang dùng mùi gì. Rồi lúc bước ra khỏi tòa nhà, tôi còn gặp một chị khác đi vào và khen "Wow... anh thơm quá". Thế là đủ hiểu rồi đấy... Ai bảo mùi hương cứ phải đại trà thì mới được lòng đám đông chứ? Nói thật là tôi cũng hơi ngại khi bảo với mọi người là tôi đang dùng Perry Ellis... kiểu như sợ người ta cười vì họ lại đi hỏi về một chai nước hoa của hãng này ấy (haha). Từ Dunhill Icon rồi giờ đến Perry Ellis... không biết bao giờ Liz Claiborne mới ra được một "viên ngọc" như thế này nữa. Hy vọng những thương hiệu từng bị ngó lơ như thế này sẽ thúc đẩy sự sáng tạo của các nhà làm hương lớn vốn đang đi theo lối mòn đại trà. Tóm lại là... một mùi hương xuất sắc đến từ một nguồn đầy bất ngờ. 10/10 nếu tôi thiên vị, còn nếu khách quan thì là 9/10. Rất đáng để thử nhé!