Nói ngắn gọn là: Mình đã ngửi thấy Rose de Taif, và nó đẹp đến mức làm mình bật khóc luôn. Kể dài dòng hơn một chút thì lúc đó mình đang đi mua sắm Giáng sinh muộn tại Neiman Marcus cùng mẹ và anh trai – cả hai đều là dân nghiện nước hoa với bộ sưu tập cực khủng. Mình vốn là đứa rất kén mùi; trong hơn 100 mùi từng thử, mình chỉ thực sự thích và dùng thường xuyên khoảng 4 mùi thôi. Sau hơn một tiếng đồng hồ đi quanh cửa hàng với sự hướng dẫn tận tình của chị nhân viên, mẹ và anh mình đều tìm được mùi ưng ý, còn mình thì vẫn cứ "khó chiều" như mọi khi. Chẳng có gì từ Creed, Tom Ford hay Jo Malone... làm mình xiêu lòng cả. Lúc mình gần như đã bỏ cuộc thì chị nhân viên dẫn mình quay lại mấy dòng của nhà Perris. Mình đã thử Ylang Ylang Nosy Be (hơi quá sang chảnh kiểu hoa cỏ và phấn), Cacao Azteque (thú vị nhưng lại quá nồng mùi rượu), Essence de Patchouli (nếu thích patchouli thì nên dùng Tokyo Milk cho rẻ), và cả bản Rose de Taif Extrait nữa (mình cực ghét bản này vì nó quá nồng mùi cologne và hơi bị nhân tạo) – nói chung là mình đều không ưng chút nào. Thế rồi, chị ấy đưa cho mình bản Rose de Taif EDP.
Vừa ngửi thấy mùi hương đó, mình như thấy mình là một cô bé đang chạy nhảy giữa thung lũng hoa hồng Taif vậy. Cái không khí khô hanh của đầu mùa hè, mùi đất bụi, mùi bụi cây phong lữ của nhà hàng xóm... mình chạy lên tận đỉnh vách đá, ngồi dưới gốc cây chanh – nơi yêu thích để ngắm nhìn mọi người trong thị trấn. Từ đó, mình có thể thấy cả vườn hồng Taif, cánh đồng hồng Damask, ngôi nhà nhỏ của mình, những ngọn núi sa mạc và ánh nắng cam vàng của buổi hoàng hôn. Có mùi gia vị nhục đậu khấu thoang thoảng trong gió, rồi cả mùi phong lữ chanh nữa. Dưới tất cả là một sự ấm áp của xạ hương từ lòng đất, và bao phủ lên trên là một chút gì đó ngọt ngào như sữa, vừa quen thuộc vừa trong trẻo, giống như hương vị của kẹo Turkish delight vậy. Ngay khoảnh khắc đó, mình cảm thấy một sự bình yên đến lạ kỳ, không lo âu, không lạc lõng, không sợ hãi... cảm giác như mình thực sự đã về đến nhà.
Tất cả những cảm xúc đó ập đến chỉ trong một giây, và mình đã khóc. Nó giống hệt cái phân cảnh trong phim Ratatouille, khi vị phê bình nếm một miếng thức ăn và ngay lập tức bị cuốn về những ký ức tuổi thơ sống động nhất. Mùi hương này đúng là có các nốt hương như mô tả, nhưng nó còn mang cả sự ngây thơ, sự an ủi và cảm giác thuộc về một nơi nào đó – những thứ mà chúng ta thường đánh mất khi trưởng thành. Với mình, cảm xúc mà nước hoa mang lại là cực kỳ quan trọng. Mình thấy nhiều người không thích mùi này, và điều đó cũng không sao cả. Nhưng nếu bạn đang cân nhắc mua, mình khuyên thật lòng là hãy đi ngửi thử trực tiếp trước khi quyết định chốt cả chai nhé. Tóm lại là: Rose de Taif EDP như một cú đấm trực diện vào cảm xúc của mình, và tất cả những gì mình có thể nói là "cảm ơn, tuyệt vời quá, mình phải mua ngay thôi". Một mùi hương có thể "phá hủy" cuộc đời mình theo cách tuyệt vời như thế, với mình, chính là một kiệt tác.