Người dùng ẩn danh
Với khứu giác của mình, mấy cái nốt hương ghi trên này hơi bị đánh lừa và có phần hơi đơn giản quá. Những gì mình cảm nhận được lại hoàn toàn ngược lại, mà chắc đây cũng là ý đồ của ông Penhaligon rồi (dù thực ra ông ấy đã mất hơn cả trăm năm rồi). Mở đầu với mình là cái mùi nồng và chát kiểu như vừa xé một gói khoai tây chiên Smith’s vị Muối và Giấm – cái kiểu vị mà bạn chỉ có thể tìm thấy ở mấy cái quán pub bình dân cho tầng lớp lao động ở nội thành Anh thôi. Cái nốt muối và giấm này cũng biến mất nhanh chẳng kém gì một gói khoai tây chiên bị một gã say xỉn, bụng đói cồn cào vì bỏ bữa, đánh chén sạch bách trong khi đang nốc ly bia lager thứ sáu. Sau đó, mùi hương bị lấn át bởi mùi xi đánh bóng gỗ và Brasso, tạo nên một "bản giao hưởng" đậm chất pub Anh. Mình gần như ngửi thấy cả cái mùi dầu hỏa nồng nặc của Brasso và mùi xịt bóng đồ gỗ, nhưng nó lại được cân bằng bởi cái mùi ẩm mốc đặc trưng của thảm pub cũ – thứ thảm đã thấm đẫm bia đổ, khói thuốc lá từ tận những năm 1980, cùng với cả bụi bẩn và cát đất từ những vị khách vừa bước ra từ công trường. Tầng hương cuối là một chút mùi dầu hỏa mờ nhạt, lẫn với chút mùi vết mực và mùi của một chiếc khăn lau bếp ẩm ướt, cũ kỹ cần phải đem giặt hoặc vứt đi ngay. Nhìn chung, đây là một sự tri ân hoàn hảo cho những quán pub ẩm thấp tại Anh vào những năm 1980.